Bí quyết giúp tôi thoát khỏi nỗi ám ảnh mang tên “Bé Mập”

 Chia sẻ câu chuyện thành công

Cù Thị Mai Hoa –  Long An

Lúc còn nhỏ tôi đã mắc bệnh béo phì. Lớn lên cứ thế người ta gắn cho tôi biệt danh “Bé Mập’. Những tưởng cuộc đời tôi mãi mãi gắn với biệt danh đó. Nhưng tình cờ tôi biết đến Go Slim. Và tôi thực sự đổi đời từ đó…

Từ nhỏ tôi đã là một cô bé mập ú. Đi ra ngoài bạn bè luôn trêu chọc tôi. Lúc đầu tôi nín nhịn nhưng bọn chúng càng trêu tức. Về nhà khóc với mẹ thì bị mẹ mắng xối xả. Vì vậy những lần sau, tôi điên máu nện mấy đứa bạn vài trận. Nhờ vậy mà tụi nó giảm trêu chọc tôi. Nhưng chỉ giảm trước mặt thôi, còn sau lưng thì tụi nó vẫn lén nói xấu tôi, kêu tôi là “Bé Mập”, mặc dù tôi có một cái tên rất đẹp là “Mai Hoa”.

Lớn lên tôi mang nỗi khổ của người bị béo phì: ăn nhiều, đi đứng nặng nề, làm gì cũng nhanh mệt, kèm theo hàng loạt căn bệnh của người mập. Với trọng lượng cao nhất là 90kg và chiều cao 1,60 m, tôi phải chịu đựng với nhiều phiền toái hàng ngày.

Nhưng nỗi phiền toái cũng chưa bằng nỗi buồn và cô đơn. Đó mới là vấn đề lớn nhất của tôi. Hai mươi bảy tuổi, lòng phơi phới rạo rực nhưng tôi chưa hề biết đến hơi ấm bàn tay một chàng trai, chưa biết tình yêu là gì.

Cú sốc đầu đời

Thật ra thì tôi cũng không đến nỗi chưa từng hẹn hò. Lần hẹn hò đầu tiên của tôi xảy ra năm tôi 20 tuổi. Một chàng trai đã chủ động hẹn tôi. Anh chưa hề gặp mặt tôi mà chỉ được nhỏ bạn tôi giới thiệu và cho số điện thoại. Anh cũng là người mập như tôi. Có lẽ do đồng cảnh ngộ nên anh muốn làm bạn với tôi thôi. Qua điện thoại, anh ngỏ lời muốn mời tôi đi cà phê.

Hôm ấy hai chúng tôi hẹn nhau ở một quán cà phê khá đông người. Đây là một sai lầm của anh ấy. Lẽ ra chúng tôi nên hẹn ở một nơi vắng vẻ. Khi đến nơi tôi thấy anh đã ngồi sẵn phía trong. Vào năm 20 tuổi tôi đã nặng đến 80 kg còn anh thì nặng 100 kg. Từ ngoài bước vào, tôi nhận ra anh ngay. Tôi bước đến, vui mừng mỉm cười chào anh và ngồi xuống phía đối diện. Anh cũng lịch sự chào hỏi tôi.

Trong lúc tôi đang chọn thức uống thì tôi cảm nhận như mọi người đang nhìn tôi và anh. Tôi liếc một vòng chung quanh thì trời ơi, hàng trăm cặp mắt đang đổ dồn về chúng tôi. Hai chúng tôi trở thành tâm điểm của mọi người.

 

Nói ngay ra thì người ta nhìn chúng tôi cũng phải. Bởi vì một chàng một nàng mập quá cỡ hẹn hò nhau trong một cái quán lãng mạn toàn những người bình thường, chúng tôi quả thật chẳng giống ai.

Tôi hoảng quá nói nhỏ với anh, sao lại hẹn ở quán này, đông người quá. Nhưng anh trấn an tôi không cần quan tâm đến mọi người. Tôi cố gắng làm theo lời anh. Tôi gọi nước uống bình thường và cố gắng tập trung tinh thần vào việc chuyện trò với anh. Nhưng dù có cố gắng tập trung vào nói chuyện với anh thế nào đi chăng nữa, thì tôi vẫn có thể nghe được những lời xầm xì trêu chọc của mọi người chung quanh. Thậm chí có những lời bình luận rất ác ý.

Tôi cố gắng chịu đựng khoảng 15 phút thì hết kiên nhẫn nổi. Tôi nói nhanh với anh “Anh, anh thông cảm, em có chút việc phải về gấp. Hẹn gặp anh bữa khác”. Nói xong anh chưa kịp trả lời thì tôi vội đứng lên, đi nhanh ra khỏi quán. Tôi chạy băng băng về nhà, thề rằng lần sau không hẹn ai ở quán cà phê đông người như vậy nữa. Về phần anh, có lẽ anh bị quê bởi tôi bỏ anh giữa trung tâm của sự giễu cợt nên từ đó không thấy anh gọi điện cho tôi nữa.

Cuộc hẹn đầu của tôi kết thúc một cách thảm hại như thế.

Bỏ dở việc học

Nhưng điều làm tôi buồn nhất có lẽ là không được đi học đại học như bạn bè. Sau khi tốt nghiệp lớp 12, dù rất tiếc nuối, nhưng tôi cũng đành gạt nước mắt bỏ lại giấc mơ đại học. Là vì tôi nghĩ, với cân nặng 80 kg của tôi lúc đó, nếu học đại học thì khi ra trường chắc chắn tôi phải xấp xỉ 100 kg. Và tôi sẽ khó lòng mà tìm được việc làm với mức cân nặng ấy.

Không học đại học, tôi ở nhà trông coi tiệm tạp hóa với mẹ. Công việc bán tạp hóa thì chỉ quanh quẩn vô ra trong một khuôn viên nhỏ hẹp mấy chục mét vuông vô cùng nhàm chán. Nhìn bạn bè đi học đại học, hoặc là đi học các ngành nghề khác, nhiều đêm tôi khóc ướt cả gối. Cuộc đời của một người mập như tôi, thật ra là đứng bên rìa xã hội các bạn ạ.

Trong thời gian khi mới học xong 12, chia tay bạn bè, thỉnh thoảng tôi còn liên lạc với tụi nó. Nhưng  dần dần về sau, sự khác biệt quá lớn nên tôi cũng chủ động dần lánh xa tụi nó. Nhất là khi tụi nó ra trường, tung tăng đi làm nơi này nơi kia, còn tôi với thân hình lên đến 110 kg, tôi hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc.

Câu chuyện đau lòng 

Năm tôi 27 tuổi, mẹ tôi ứa nước mắt nói với tôi “Con chắc cũng không thể có gia đình nổi. Một mai khi tuổi già, con sẽ bơ vơ một mình. Nên mẹ muốn con tìm xin một đứa con nuôi, để sau này nhờ nó”. Tôi nghe mẹ nói mà nước mắt chảy hai hàng. Tôi, một cô gái bình thường như bao người khác, chỉ vì cái tội mập mà bây giờ phải chấp nhận giải pháp đau lòng là không chồng không con, phải đi xin con nuôi để lo cho tuổi già. Chưa bao giờ tôi thấy buồn như vậy!

Nói là làm, mấy hôm sau mẹ tôi tìm được một nơi cho con nuôi, bà đưa tôi đến. Một cháu bé tám tháng tuổi ghẻ lở đầy mình, còi cọc. Dù sao cũng là một cô gái chưa hề làm mẹ, nhìn cháu bé tôi thực sự hoang mang. Ngay lúc đó, tôi xin ra ngoài để trấn an lại tinh thần. Đúng 10 phút sau tôi quay trở lại và nói với mọi người: “Cháu xin lỗi vì quyết định này…nhưng cháu không thể nhận nuôi đứa bé”. Nói rồi tôi vụt chạy ra ngoài khóc như  mưa…Tôi, một cô gái hai mươi mấy tuổi đầu, cũng như bao người khác, chẳng lẽ vì mập mà tôi phải quyết định chôn chặt cuộc đời mình như vậy sao, và bao nhiêu câu hỏi cứ thế hiện lên trong đầu tôi….

Quyết tâm giảm mập

Sau vụ nhận con nuôi hụt ấy, tôi thức nhiều đêm liền suy nghĩ về cuộc đời mình. Thực ra tôi có tất cả, một gương mặt không đến nỗi, một làn da không xấu, một sức học khá, lẽ ra nếu không bị béo phì thì tôi cũng như những đứa bạn khác. Cũng có tương lai sáng sủa, có tình yêu, có hạnh phúc, ước mơ tràn đầy. Nhưng tất cả đều mất đi chỉ vì căn bệnh béo phì của tôi.

Hai mươi bảy tuổi, vẫn còn trẻ trung. Tôi thử lên mạng tìm kiếm các giải pháp trị béo phì xem sao. Vẫn còn kịp mà. Sau nhiều ngày tìm kiếm, tôi để ý đến một cái tên nghe hay hay là Go Slim. Tôi thử tìm hiểu sâu hơn. Và sau đó tôi quyết định dùng nó để thử làm thay đổi cuộc đời mình xem sao.

Có thể các bạn không tin sự diệu kỳ mà tôi nói sau đây, nhưng đó là sự thật không thể chối cãi. Từ 100 kg tôi đã giảm còn 80 kg trong vòng bốn tháng. Hai tháng sau nữa tôi giảm thêm 10 kg để còn 70 kg. Và thêm 3 tháng nữa tôi đạt con số trong mơ là 55 kg. Lúc này tôi quyết định dừng lại vì nó là con số lý tưởng với tôi.

Tôi không thể tả hết niềm vui đến với tôi như thế nào, nỗi ám ảnh mang tên bé mập cũng đã không còn trong tôi nữa.Tôi ngỡ như là đang sống trong một giấc mơ. Cuộc đời tôi chưa bao giờ có một thân hình gọn nhẹ như thế này. Tôi vui vẻ nói cười suốt ngày, ngược với tình trạng lầm lỳ trước kia. Mẹ tôi cũng hòa với niềm vui của tôi.

Tình yêu đến

Khi đạt đến chỉ số 55 kg, tôi nối lại quan hệ với bạn bè của tôi. Tụi nó vô cùng ngạc nhiên. Có đứa còn hỏi có phải tôi đi làm phẫu thuật thẩm mỹ ở Hàn Quốc về hay không. Tôi giới thiệu viên uống Go Sim mà nhiều đứa lắc đầu không tin.

Điều kỳ diệu tiếp theo là tôi tìm được tình yêu cho đời mình sau sáu tháng kể từ khi tôi thon thả trở lại. Anh yêu tôi một cách chân thành và say đắm. Thật sự thì lúc này tôi lại có một hình thức khá xinh xắn do khuôn mặt của tôi vốn dễ coi và nước da trắng hồng rất đẹp.

Quen anh, anh tiếp thêm cho tôi nhiều nguồn lực tinh thần. Trước hết anh khuyên tôi đi học đại học trở lại. Vì vậy hiện nay tôi đang học đại học năm thứ hai. Anh cũng đưa tôi trở lại cuộc sống trẻ trung sôi nổi với bạn bè. Bây giờ chúng tôi đã có thể tung tăng khắp nơi chốn mà không lo lắng bất cứ điều gì. Đi chơi picnic, xem phim, dự lễ hội hóa trang…Tôi gần như sống với một cuộc sống mới. Tôi không còn sống những ngày tháng u ám ẩn mình trong bóng tối như xưa nữa. Tất cả sự đổi đời này chỉ nhờ vào viên thuốc bé nhỏ Go Slim.

Thật là quá kỳ diệu. Ngay lúc viết những dòng này tôi vẫn còn cảm giác như trong mơ vậy đó.  Cảm ơn viên uống Go Slim đã cho tối có được hạnh phúc viên mãn như bây giờ!

Bí quyết giúp tôi thoát khỏi nỗi ám ảnh mang tên “Bé Mập”
5 (100%) 1 vote

Bình luận

1 Bình luận trong bài viết "Bí quyết giúp tôi thoát khỏi nỗi ám ảnh mang tên “Bé Mập”"

avatar
Xem theo:   Mới nhất | Đầu tiên | Đánh giá cao
Tuyết Mùa Hè
Khách

Mập khổ thật. Mình đã từng chán ghét cơ thể xấu xí của mình. Mình luôn nghĩ ông trời quá bất công. Nhưng rồi mình nhận ra rằng hạnh phúc hay khổ đau là do tự mình quyết định. Nên mình đã nỗ lực giảm cân. Cũng nhiều lần kết quả không đạt được như mình mong muốn. Sau khi đọc được câu chuyện của bạn mình sẽ tìm mau sản phẩm này và tiếp tục giảm cân.

Điện thoại
0905903824
wpDiscuz

Bình luận

1 Bình luận trong bài viết "Bí quyết giúp tôi thoát khỏi nỗi ám ảnh mang tên “Bé Mập”"

avatar
Xem theo:   Mới nhất | Đầu tiên | Đánh giá cao
Tuyết Mùa Hè
Khách

Mập khổ thật. Mình đã từng chán ghét cơ thể xấu xí của mình. Mình luôn nghĩ ông trời quá bất công. Nhưng rồi mình nhận ra rằng hạnh phúc hay khổ đau là do tự mình quyết định. Nên mình đã nỗ lực giảm cân. Cũng nhiều lần kết quả không đạt được như mình mong muốn. Sau khi đọc được câu chuyện của bạn mình sẽ tìm mau sản phẩm này và tiếp tục giảm cân.

Điện thoại
0905903824
wpDiscuz