Ai bảo ngoại hình với đàn ông không quan trọng, nhưng với tôi thì khác

Chia sẻ câu chuyện thành công

Đặng Dũng  –  Bình Chánh – TP. Hồ Chí Minh

 

Tôi giờ đây đã có một cơ sở làm ăn vững chãi, cùng một gia đình hạnh phúc. Nhìn lại tất cả những gì đã trải qua, tôi vẫn cứ ngỡ như một giấc mơ… Ai bảo ngoại hình với đàn ông không quan trọng, nhưng với tôi thì khác. Tôi của hiện tại dù có bận rộn đến đâu thì vẫn luôn dành thời gian chăm sóc cho bản thân, nhất là vóc dáng của mình để luôn tự tin dù ở bất cứ đâu…

 

Tôi năm nay 35 tuổi, có một hình thể khá chuẩn. Cao 1m70, cân nặng 75 kg. Nhưng ít ai nghĩ rằng có lúc tôi nặng 120 kg.. Nhớ lại thời gian đó tôi cảm thấy rùng mình. Một tấm thân quá cỡ trong một tâm trạng mặc cảm khiến tôi luôn muốn trốn trong cái vỏ ốc của mình. Cơ thể nặng nề mà tinh thần cũng nặng nề theo.

Ấn tượng đầu tiên mà tôi còn nhớ về mặc cảm cơ thể mình là năm tôi học lớp 6. Trước đó thôi học lớp 5 ở quận 1. Khi lên lớp 6 thì gia đình tôi chuyển về Bình Chánh. Ngày học đầu tiên, trong giờ ra chơi, lũ bạn quay lại nhìn tôi như một con quái vật. Lúc đó tôi mới 12 tuổi nhưng đã nặng 55 kg, cân nặng của một người trưởng thành. Bạn bè đã gọi tôi là “Bánh ú”. Thật ra thì chưa đứa nào thấy cái bánh ú nó như thế nào, nhưng khi nghe từ “ú” thì đứa nào cũng hiểu chính là “mập ú”.

Cái tên “Bánh ú” khiến tôi tức giận bật khóc nhưng chẳng làm gì được tụi nó. Tôi đã thưa với cô giáo chủ nhiệm, và cô giáo đã răn đe cả lớp không được gọi bạn Dũng là “Bánh ú”, nhưng câu chuyện chỉ dừng lại được có 1 buổi học thôi. Hôm sau trong giờ chơi đứa nào đó ở lớp học bên cạnh kêu to “Bánh ú”, thế là cả bọn lại nhao nhao “Bánh ú” khiến tôi chạy trốn vào trong lớp…

Lớn lên chút nữa, tôi thấy buồn cho thân phận của một đứa có thân hình phát phì như tôi. Mặc cảm luôn đè nặng trong lòng. Nhìn mấy đứa có thân hình cân đối mà phát thèm. Chúng nó chơi đùa chạy nhảy như những con sóc nhanh nhẹn. Còn tôi, như một chiếc xe lu chậm chạp. Có lúc buồn quá tôi về hỏi mẹ, tại sao mẹ không sinh ra con ốm như tụi nó mà sinh con mập như thế này. Những lúc đó mẹ tôi chỉ biết ôm tôi vào lòng, nói mập hay ốm là do trời sinh ra con à. Và động viên thêm, mai mốt lớn lên sẽ trở lại bình thường thôi, không có gì mà lo. Con trai phải mạnh mẽ lên. Tụi nó nói gì thì kệ tụi nó.

Tuy mẹ nói thế nhưng tôi không bao giờ có thể tự an ủi được mình. Lúc tôi vào học cấp 3, tôi phải cố gắng giữ mình không bỏ học vì mặc cảm thân phận càng ngày càng lớn. Nhìn xung quanh bạn bè đứa nào cũng nam thanh nữ tú, chỉ mình tôi là không giống ai. Với khối lượng gần 90 kg, tôi trở thành một cậu học trò nổi tiếng nhất trong trường. Cứ như tôi trở thành nhân vật của hoạt hình hay đại loại một thứ gì đó tương tự.

Quyết định bỏ thi đại học   

Tôi là một đứa ham học, vì thế quyết định bỏ thi đại học thật là đớn đau với tôi. Nhưng tôi phải cắn răng chấp nhận sự thật này. Vì năm tôi học lớp 12, tôi đã nặng tới 110 kg và chiều  hướng có vẻ còn tăng thêm. Tôi không thể vác tấm thân hộ pháp của tôi để làm trò cười cho chúng bạn thêm bốn năm đại học và rồi ra trường trở thành một “đại cử nhân” vô công rồi nghề vì không công ty nào chấp nhận ký hợp đồng.

Vào khoảng cuối học kỳ 1 của lớp 12, khi tụi bạn rục rịch chọn trường thì tôi lặng lẽ lên một kế hoạch tự kinh doanh riêng cho mình. Mẹ tôi biết tôi bỏ thi đại học thì buồn lắm nhưng bà không cản tôi. Hơn ai hết mẹ tôi thấu hiểu nỗi khổ tâm của tôi. Vì thế mẹ tôi không hề thắc mắc về chuyện này.

Tuy vậy mấy đứa bạn của tôi thì khác. Tụi nó cảm thấy không đành lòng khi tôi quyết định con đường đi như vậy. Tụi con Hương, con Mi, thằng Hoàng, thằng Tiến, là nhóm bạn thân với tôi lo lắng về quyết định của tôi. Tụi nó động viên an ủi tôi cứ thi đại học đi rồi từ từ tính sau. Nhưng do lòng tôi đã quyết nên việc động viên an ủi của chúng nó đều không có tác dụng. Tôi nhất quyết không làm hồ sơ thi đại học. Ngược lại tôi lặng lẽ lên mạng tìm hiểu những công việc có thể tự kinh doanh.

Tình duyên lận đận

Sau một thời gian mày mò, tìm hiểu, cuối cùng tôi quyết định kinh doanh mặt hàng gốm sứ. Công việc của tôi là lấy mối sỉ về để bán lẻ, đồng thời phân phối luôn cho những đại lý nhỏ. Nhờ biết cách làm ăn nên công việc của tôi ngày một phát đạt. Tuy nhiên chuyện tình cảm thì vẫn mãi lận đận. Bạn bè tôi, chúng nó cứ yêu rồi chia tay liên tục, trong khi tôi mãi đến tận năm 30 tuổi vẫn chưa có mối tình vắt vai nào. Nếu có thích ai đó thì tôi cũng chỉ dám để trong lòng mà thôi. Điều này khiến ba mẹ tôi cũng có phần sốt ruột. Rồi một ngày, mẹ tôi nói: “Dũng à, con cũng đã đến tuổi nên lập gia đình rồi, mẹ đã làm mai cho con được một cô gái, là con của một người bạn lâu năm của mẹ, tối mai con đi hẹn cô ấy cà phê nhé!”. Nghe mẹ nói xong, tôi liền phản ứng: “Thôi đi mẹ, thân hình con mập mạp, xấu xí thế này ai đâu thèm yêu con chứ”.

Thấy tôi phản ứng dữ dội quá, mẹ tôi tiếp lời: “Cứ đi đi con, chưa đi thì làm sao biết được là người ta có thích mình hay không”. Thế là để chiều lòng mẹ và cũng là cho mình một cơ hội, tôi đã quyết định đi gặp cô gái ấy…

Chúng tôi hẹn nhau tại một quán cà phê khá lãng mạn. Tôi đến trước và chờ cô ấy trong sự hồi hộp. Bỗng chuông điện thoại reo lên, tôi nhấc máy, đầu dây bên kia giọng cô ấy vang lên: “Anh Dũng ạ, em đến rồi, anh đang ngồi chỗ nào ạ?”.

Tôi trả lời: À, anh đang ngồi ở dãy giữa em nhé”. Vừa dứt lời tôi đã nhìn thấy một cô gái xinh đẹp từ đằng xa bước tới. Tuy nhiên, khi vừa thấy tôi, mặt em ngay lập tức biến sắc và nở nụ cười gượng gạo…Và hiển nhiên một thằng con trai mập ú như tôi thừa hiểu vì sao em lại có cử chỉ như vậy…Thế là cuộc hẹn của tôi diễn ra trong sự nhạt nhẽo và chóng vánh. Và hiển nhiên là không có lần sau nữa!

Sau cuộc hẹn đó, mẹ tôi thấy tôi buồn nên động viên, an ủi tôi: “Không được mối này thì sẽ có mối khác, mẹ sẽ mai mối một người khác cho con”. Và quả y như lời mẹ nói, 1 tuần sau đó, mẹ tôi lại làm mai cho tôi đám khác. Lần này cẩn thận hơn, mẹ tôi cho số điện thoại để hai đứa tâm sự, tìm hiểu trước. Phải nói cô gái lần này có vẻ rất hào hứng khi nói chuyện cùng tôi. Nói chuyện qua lại khoảng 3 tuần thì tôi quyết định gửi hình của mình qua cho cô ấy…Tuy nhiên sau khi nhìn thấy hình của tôi thì dường như những tin nhắn của cô ấy gửi cho tôi cũng thưa dần, rồi dừng hẳn….Không cần nói lý do thì chắc hẳn các bạn cũng biết vì sao rồi đó. Giá như tôi không quá mập thì có lẽ cuộc sống của tôi bây giờ đã khác…

Quyết tâm giảm béo

Sau vài cú thất bại ê chề trong tình cảm, tôi quyết tâm lên kế hoạch giảm cân. Chắc hẳn các bạn sẽ hỏi tôi vì sao ko lo giảm cân sớm đúng không? Thực ra thì tôi cũng đã có kế hoạch giảm cân rất nhiều lần rồi, nhưng mỗi lần như vậy chỉ giảm được 1 đến 2kg, một con số có thể nói là quá nhỏ với thân hình đồ sộ như  tôi nên tôi đã không đủ kiên trì…Tuy nhiên giờ đây tôi quyết tâm nhất định phải giảm cân và không để ai phải coi thường mình nữa.

Kế hoạch giảm cân lần này của tôi là buổi sáng chạy bộ, buổi chiều tranh thủ đến phòng tập Gym. Tuy nhiên duy trì suốt 3 tháng cân nặng của tôi chỉ giảm được 3kg. Qúa chán nản, tôi tính nghỉ tập thì tình cờ hôm ấy tôi gặp một cậu bạn mới đến phòng tập hôm ấy. Nói chuyện qua lại một hồi, cậu ấy mới tiết lộ cho tôi biết là trước đây cậu cũng từng có số cân nặng giống tôi, nhưng nhờ vào một bí quyết tuyệt vời mà giờ cậu ấy lại có thân hình lý tưởng như bây giờ. Hiện tại thì cậu ấy hoàn toàn không còn lo lắng gì về việc cân nặng nữa và chỉ đến phòng Gym tập mỗi ngày để có thân hình chắc khỏe hơn. Sau buổi nói chuyện, cậu ấy tiết lộ cho tôi loại thực phẩm chức năng mà cậu đã dùng để giảm cân thành công, nó có tên là Go Slim.

thuoc-giam-can-go-slim-11Bước sang một trang mới

Lúc đầu tôi không tin lắm nhưng vì quyết tâm giảm cân nên tôi đã dùng thử. Và quả thật, sau 4 tháng dùng những viên uống đó, cân nặng của tôi từ 107 kg, giảm xuống còn 85kg. Sau đó, tôi dùng tiếp 2 tháng nữa thì cân nặng chỉ còn 75kg. Lúc này tôi quyết định dừng lại vì đã đủ chuẩn.

Sau khi giảm cân tôi trở thành một chàng trai có vóc dáng lý tưởng, đi đâu ai cũng phải trầm trồ khen ngợi. Nhất là mẹ tôi mừng ra mặt. Tôi giờ đây đã tự tin hơn hẳn và có rất nhiều cô gái yêu thích. Và trong một lần đi chơi cùng đám bạn, tôi đã gặp em, người con gái lý tưởng của cuộc đời tôi, vừa đẹp nết, vừa đẹp người. Chúng tôi chính thức hẹn hò nhau và em trở thành vợ tôi 1 năm sau đó.

Tôi giờ đây đã có một cơ sở làm ăn vững chãi, cùng một gia đình hạnh phúc. Nhìn lại tất cả những gì đã trải qua, tôi vẫn cứ ngỡ như một giấc mơ… Ai bảo ngoại hình với đàn ông không quan trọng, nhưng với tôi thì khác. Tôi của hiện tại dù có bận rộn đến đâu thì vẫn luôn dành thời gian chăm sóc cho bản thân, nhất là vóc dáng của mình để luôn tự tin dù ở bất cứ đâu…

Ai bảo ngoại hình với đàn ông không quan trọng, nhưng với tôi thì khác
5 (100%) 1 vote

Bình luận

Bình luận

avatar
wpDiscuz

Bình luận

Bình luận

avatar
wpDiscuz