Bí quyết kỳ diệu giúp vợ chồng tôi có được quý tử sau nhiều năm mòn mỏi chờ đợi

Chia sẻ câu chuyện thành công

Nguyễn Văn M –  Cần Thơ

Hai lần nộp đơn ly hôn, hai lần ngỡ như tan vỡ hạnh phúc, tôi không ngờ cuối cùng viên uống kỳ diệu Kmax đã giữ lại hạnh phúc cho vợ chồng tôi . Giờ đây chúng tôi đã có được cậu con trai khôi ngô, tuấn tú và đáng yêu vô cùng….

Tôi lấy chồng năm 18 tuổi. So với những đứa bạn cùng học phổ thông, tôi là đứa lấy chồng sớm nhất. Học xong 12, thi rớt đại học là tôi lấy chồng luôn. Ấy vậy mà đến năm 28 tuổi, tôi vẫn chưa có con.

Lúc đầu chúng tôi nghĩ không có con là do chồng tôi. Vì anh ấy có vóc dáng khá ẻo lả, lại hay rượu bia. Thành ra anh ấy là đối tượng nghi vấn số một. Nhưng thật bất ngờ khi đi khám vô sinh hiếm muộn thì bệnh viện kết luận là sức khỏe sinh sản anh ấy bình thường. Nghĩa là nguyên nhân vô sinh hiếm muộn không phải đến từ chồng tôi.

Vậy thì tôi phải đi khám. Nhưng bệnh viện cũng không tìm ra nguyên nhân gì từ tôi. Bác sĩ có cho một số loại thuốc hỗ trợ cho cả hai vợ chồng. Chúng tôi uống thuốc hỗ trợ trong vòng sáu tháng nữa nhưng cũng không thấy có kết quả gì.

Lúc đó chúng tôi cưới nhau được năm năm. Sau khi uống xong đợt thuốc hỗ trợ ấy mà không có kết quả, chúng tôi mới bắt đầu thấy lo lắng. Xin mua thêm một đợt thuốc hỗ trợ mới và sáu tháng nữa trôi qua, tình hình vẫn như cũ.

Lúc này tôi bắt đầu cuống cuồng lên. Nghĩ rằng bệnh viện khám lần đầu không chính xác, chúng tôi đi khám thêm vài nơi nữa và kết quả cũng không khác trước. Và vẫn chỉ kê đơn thuốc hỗ trợ. Và cũng chẳng thấy gì.

Chúng tôi bằng tìm qua thuốc bắc, thuốc nam. Hễ nghe nói nơi đâu có thầy giỏi chữa vô sinh hiếm muộn là chúng tôi tìm đến. Có lần hai vợ chồng tôi lặn lội ra tới Lạng Sơn vì nghe tin có một ông thầy hốt thuốc bắc chữa bệnh vô sinh rất giỏi. Đi tàu đi xe vất vả mấy ngày đường, chưa kể tốn kém, nhưng cũng không đem lại kết quả gì.

Uống thuốc không có kết quả thì chúng tôi chuyển qua ăn những thức ăn mà người ta bảo là có thể chữa vô sinh. Cả hai vợ chồng cùng ăn. Chồng tôi thì ăn những món dành cho đàn ông như gà hầm kỳ tử, canh đuôi lợn nấu với ba kích, canh hải sâm, thịt chó, thịt dê… Còn tôi thì ăn những món dành cho phụ nữ như vịt tần hạt sen, thịt bò hầm hoài sơn, chân dê hầm ngải cứu, óc heo hầm hà thủ ô…

Vào thời gian đó, chủ nhật là tôi lên một cái list để đi chợ, mua về đủ thứ chất một đống trong tủ lạnh. Rồi thì hàng ngày đi làm về tôi hì hục chế biến. Hai vợ chồng hai món khác nhau hì hục ăn uống. Nhưng ăn mãi mà cũng không có kết quả gì.

Cho đến năm tôi 28 tuổi, nghĩa là cuộc hôn nhân đã mười năm, chúng tôi vẫn còn là cặp vợ chồng son. Chồng tôi là con một, áp lực sinh con đè lên vai anh ngày một lớn. Lúc này gia đình anh liên tục đặt vấn đề. “Tối hậu thư” được đưa ra là trong vòng một năm nữa, nhất định phải sinh con. Nhưng tôi biết là khó có thể thực hiện yêu cầu.

Khi ấy bác trai của tôi khuyên nên xin một đứa con nuôi. Bác tôi nói là nhiều người hiếm muộn khi nuôi con nuôi thì sau đó sẽ có thai. Tôi nghe có lý bàn với chồng tôi nhưng anh nói là ba mẹ anh không chịu nuôi con nuôi. Hai ông bà nhất quyết đòi phải có cháu ruột. Vì vậy tôi cũng không biết phải giải quyết làm sao. Tình trạng hết sức bi kịch.

Gửi đơn ly hôn lần đầu  

Thời hạn của “tối hậu thư” trôi qua, tôi vẫn chưa có gì. Vì vậy chúng tôi nghĩ đến giải pháp đắng cay nhất là chia tay nhau. Do tôi và anh đều là mối tình đầu của nhau, nên tình cảm hết sức sâu đậm. Hai đứa thương nhau rất nhiều. Tuy nhiên tình cảnh đã như vậy, níu kéo nhau làm sao được! Chỉ còn cách giải thoát cho nhau, mỗi người tìm tương lai cho mình.

Sau nhiều đêm mất ngủ nói chuyện với nhau, cân nhắc đắn đo, chúng tôi quyết định gửi đơn thuận tình ly hôn đến tòa để làm thủ tục pháp lý. Một quyết định quá đau lòng. Lúc ký vào tờ đơn thuận tình ly hôn, tôi òa khóc nức nở. Chồng tôi chỉ biết ôm tôi vào lòng và an ủi tôi, rằng duyên số của bọn tôi chỉ đến như vậy.

Những tháng ngày chờ tòa án mời lên giải quyết là những tháng ngày đau buồn nhất trong cuộc đời chúng tôi. Tôi và anh đều gầy sọp đi, mắt thâm quầng vì suy nghĩ nhiều và mất ngủ. Tôi đã khóc rất nhiều. Có những đêm tôi không ngủ, còn anh thì lấy rượu bia làm niềm an ủi. Những lúc chợp mắt được thì tôi lại gặp ác mộng.

Chúng tôi lại tiếp tục tìm kiếm những giải pháp có thể áp dụng nhưng hầu như đều bế tắc.

Rồi đến lúc chúng tôi nhận được giấy mời của tòa. Hôm người đưa thư đưa giấy mời đến, cả hai chúng tôi đều lặng người đi. Không ai nói với ai lời nào. Suốt mấy ngày hôm đó, tôi không thiết gì ăn uống. Anh phải dỗ dành tôi ăn chút ít vì lo tôi nhịn ăn sẽ mắc bệnh. Nghe lời anh, tôi cố gắng ăn uống chút ít nhưng người thì cứ rã rời.

Hôm lên tòa án, chị thẩm phán hỏi nguyên nhân vì sao ly hôn. Mặc dầu có ghi trong đơn nhưng chúng tôi vẫn phải trình bày lại với chị. Tôi vừa trình bày vừa thút thít khóc. Anh ngồi bên cũng không cầm được nước mắt. Chị thẩm phán dường như cũng rất đồng cảm với chúng tôi, nên chăm chú lắng nghe. Và chị cũng rất xúc động.

Nghe xong câu chuyện của tôi chị thẩm phán im lặng một hồi lâu. Sau một hồi chị nói với chúng tôi, anh chị nên suy nghĩ lại. Hai người rất thương yêu nhau, không thể chia tay nhau như thế này được. Cần phải tìm một giải pháp khác. Việc có con đúng là hệ trọng nhưng không phải vì không sinh con được mà chia tay nhau khi đang còn rất thương yêu nhau.

Chị thẩm phán phân tích một hồi, hai vợ chồng ngồi im lặng và thấm. Cuối cùng chúng tôi chấp nhận rút đơn xin ly hôn. Chị thẩm phán động viên hai vợ chồng nên tìm cách chữa trị thay vì ly hôn.

Cầm đơn về nhà, hai vợ chồng bàn việc tiếp tục chữa trị. Cả hai quyết định đi khám lại một lần nữa để tìm nguyên nhân nào đưa đến vô sinh. Nhưng cũng như lần trước, bệnh viện lại thông báo tìm không ra nguyên nhân gì.

Bệnh viện không xong, chúng tôi lại tiếp tục một chiến dịch ăn uống chữa bệnh mới. Lần này chúng tôi ăn nhiều hơn và kéo dài hơn. Về thực đơn, chúng tôi bổ sung thêm nhiều món ăn được ca tụng là thần dược trong việc chữa trị vô sinh. Chúng tôi còn dùng thêm những thứ gọi là thảo dược chữa bệnh. Nhưng cũng như lần trước, sau một năm ròng rã, kết quả chỉ là con số không.

Gửi đơn ly hôn lần hai

Mặc dầu vẫn còn nhớ như in lời chị thẩm phán khuyên nhủ hai vợ chồng rằng không nên ly hôn vì lý do vô sinh, nhưng do không còn cách nào khác, nên chúng tôi đành phải chọn giải pháp đau lòng là ly hôn. Lần này hai chúng tôi quyết tâm mạnh mẽ hơn trước, dù buồn nhưng không còn khóc lóc như trước nữa. Và chúng tôi lại lóc cóc đến tòa án để xin nộp đơn.

Cầm cái đơn thuận tình ly hôn của chúng tôi, cô thư ký ở bộ phận nhận đơn nhận ra ngay. Cô hỏi chúng tôi đã suy nghĩ kỹ chưa. Cả anh và tôi đều trả lời cô thư ký rằng đã suy nghĩ nhiều rồi. Cô thư ký thở dài nhận đơn….

Vị cứu tinh xuất hiện

Nhưng đúng là chúng tôi còn có duyên với nhau. Ngay trước hôm tòa có giấy mời thì tôi gặp một người bạn. Người này quả quyết với tôi là có thể chữa được bệnh vô sinh nếu uống một loại thuốc có tên là Kmax. Đó là một loại thuốc mà người ta bào chế từ thảo dược thiên nhiên. Chúng tôi như bắt được vàng. Vì thế khi tòa gửi giấy mời, chúng tôi làm đơn xin rút lại đơn ly hôn lần hai để dùng thử.

thuoc-tang-tinh-trung-tot-nhatNgười bạn động viên an ủi chúng tôi nên kiên trì và tin tưởng. Tôi đã đi mua một hộp Kmax để chồng tôi uống liền hôm đó. Và trong những ngày tiếp theo, chồng tôi uống thuốc mà lòng thấy vui vẻ lạ thường. Cả tôi cũng vui vẻ. Gia đình tôi trong những ngày ấy khấp khởi hy vọng ghê lắm. Nó như một sợi dây thả xuống cho chúng tôi khi ghe thuyền đã chìm hết mà mình chơi vơi trên mặt nước vậy đó.

Và cái ngày trọng đại ấy cũng đã đến. Tôi có những dấu hiệu cho thấy đã cấn thai sau 2 tháng chồng tôi dùng viên uống Kmax. Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc thêm mấy ngày nữa cho chắc ăn rồi mua que thử thai. Anh và tôi ôm nhau khóc khi chiếc que hiện lên hai vạch đỏ thắm. Trời ơi, hạnh phúc đã gõ cửa gia đình tôi rồi sao? Chúng tôi như không tin vào mắt mình. Tôi chạy ù ra ngoài mua thêm một que thử thai khác và kết quả vẫn là rất tuyệt vời. Hai vợ chồng nhìn nhau vừa cười vừa khóc.

Bây giờ thì con trai tôi đã một tuổi. Nhờ trời cháu khỏe mạnh chóng lớn, khôi ngô và đáng yêu vô cùng. Nhiều lúc ôm cháu vào lòng mà tôi cứ ngỡ như là trong mơ. Suốt nhiều năm tháng chữa trị, tôi từng gặp trong giấc mơ cảnh tôi ôm con hạnh phúc như thế này, nhưng bình minh thức giấc là tôi lại khóc vì đó không phải là sự thật.

Tôi viết câu chuyện của cuộc đời tôi với mong muốn chia sẻ bí quyết đến tất cả những cặp vợ chồng nào đã và đang rơi vào trường hợp như vợ chồng tôi, để không phải sống những năm tháng trong mỏi  mòn trong đau khổ. Và tôi cũng xin được nói lời cảm ơn đến viên uống Kmax- Vị cứu tinh của gia đình tôi!

Đánh giá bài viết

Bình luận

Bình luận

avatar
wpDiscuz

Bình luận

Bình luận

avatar
wpDiscuz