Đi qua những ngày mưa mới biết thêm yêu những ngày nắng

Giảm Ngay 28% Khi Mua Thuốc Sinh Lý Nữ. Xem Chi Tiết Ngay Tại Đây

 

 Đã trải qua nhiều sóng gió nên tôi rất trân trọng những gì đang có ở hiện tại. Chỉ những người đã từng trải qua mất mát, đau khổ trong tình cảm mới hiểu được hạnh phúc gia đình quý giá đến nhường nào. Sau tất cả, tôi tự hứa sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm cũ nữa và thấm thía hơn câu nói “Đi qua những ngày mưa mới biết thêm yêu những ngày nắng” các bạn ạ!

 Tôi là trưởng phòng kế hoạch của một công ty chuyên về kinh doanh thời trang, mãi lo công việc, đến năm 32 tuổi vẫn chưa có một mối tình nào. Cứ tưởng tôi sẽ ế dài dài. Bỗng một ngày được cậu bạn đồng nghiệp mai mối cho một cô gái, sau hơn một năm tìm hiểu, chúng tôi quyết định đi đến hôn nhân.

Vợ tôi ngày ấy là cô gái xinh xắn, Linh đang làm cho một công ty nước ngoài với mức lương nhiều người mơ ước. Bận rộn là thế nhưng khi đã yêu, tôi luôn dành thời gian cho em. Tình cảm cả hai cứ mặn nồng, thắm thiết như đôi chim uyên ương. Em vừa đẹp, lại vừa rất khéo léo. Em hay chuẩn  bị cho tôi những bữa cơm trưa mang đến công ty rất ngon và bắt mắt. Đồng nghiệp của tôi ai cũng đỏ mắt ghen tị bởi Linh không chỉ đẹp người, đẹp nết, lại khéo tay và nấu ăn rất giỏi nữa.

Cưới nhau xong thì Linh mang bầu, rồi sinh con 1 năm sau đó. Cả 2 vui mừng lắm, tình cảm của chúng tôi càng tăng lên gấp bội. Tuy nhiên sinh xong, không nhờ được ai chăm sóc con, mẹ đẻ thì ở xa, mẹ chồng thì không thích con dâu, chúng tôi lại không yên tâm giao con cho người giúp việc. Hơn nữa là thương con nên cả hai quyết định Linh sẽ nghỉ việc ở nhà toàn tâm chăm sóc con cho tốt. Và rồi thì mâu thuẫn cũng bắt đầu từ đây.

Vợ tôi một mình chăm sóc con cái, dọn dẹp nhà cửa luôn tay khiến cô thấy mệt mỏi, stress và hay cáu giận. Tôi thì ngoài áp lực công việc ở cơ quan về nhà còn phải phụ vợ chăm sóc con thơ nên cũng thấy chán nản và mệt mỏi. Nếu như mọi thứ trước đó tôi đều tự nguyện làm bằng tình yêu thì giờ tôi làm miễn cưỡng vì trách nhiệm.

Có những lúc hai vợ chồng chỉ muốn được nghỉ ngơi nhưng con nhỏ cứ quấy khóc, ốm đau liên tục nên ước mong ấy dường như rất xa vời. Không có thời gian hâm nóng tình cảm, chẳng có thời gian sẻ chia tâm sự, dần dần chúng tôi nhận thấy có một khoảng cách to đùng đang chắn ngang giữa hai người.

 

Khi con gái đầu lòng mới được 10 tháng thì vợ chồng tôi bị vỡ kế hoạch và dính bầu đứa con thứ 2. Thương con nên chúng tôi quyết định giữ lại, bởi con trẻ không có lỗi, tội là do bố mẹ chủ quan. Áp lực ngày càng đè nặng. Tôi vẫn hàng ngày đi làm, đưa tiền cho vợ lo gia đình và hai con nhưng tuyệt nhiên chẳng còn mặn nồng quan tâm tự nguyện như ngày xưa nữa.

Tôi chẳng hiểu nổi vợ mình và cô ấy cũng không thể thông cảm được với tôi. Cứ thế khoảng cách giữa hai vợ chồng cứ ngày một lớn thêm. Buồn bực, tôi đem chuyện tâm sự với cậu bạn thân, cậu ấy khuyên tôi nên hâm nóng tình cảm gia đình nhưng tôi lại nghĩ, tôi đã phải đi làm vất vả kiếm tiền nuôi cả gia đình sống sung túc, không phải lo về kinh tế cớ sao lại bắt tôi phải đi theo chiều chuộng vợ để cô ấy hài lòng, tôi đâu còn thời gian làm việc đó. Cô ấy ở nhà có nhiều thời gian hơn, việc hâm nóng tình cảm lẽ ra phải do vợ tôi làm mới đúng chứ.

Con trai thứ 2 chào đời đồng nghĩa với việc gánh nặng của hai vợ chồng tăng lên, chúng tôi dường như không còn tiếng nói chung nào nữa. Bất đồng rồi cãi vã xảy ra liên tục. Chuyện gì đến cũng đến, tôi quyết định sẽ ly hôn. Tôi đề nghị được nuôi con trai dù lúc đó con mới 6 tháng. Còn cô ấy sẽ nuôi con gái đầu. Vợ tôi cũng lúc đầu không đồng ý bởi con còn quá nhỏ nhưng rồi trước sự quyết liệt của tôi, cô ấy đành chấp nhận. Tôi vẫn sẽ hỗ trợ kinh tế hàng tháng để cô ấy nuôi đứa đầu.

Cả hai chúng tôi đều rất thương con nhưng chẳng biết làm cách nào để hàn gắn được tình yêu đã chết giữa hai người, nên đành nhắm mắt chia rẽ tình cảm của chúng.

 

Thủ tục ly hôn hoàn tất, tôi để lại nhà cho mẹ con cô ấy ở, còn mình ra ngoài thuê chung cư, đợi ổn một tý sẽ mua căn hộ tươm tất ở cho ổn định. Tôi vẫn nhớ sáng hôm ấy, Linh bế con nhỏ giao cho tôi nhưng đôi mắt sưng húp. Chắc tối hôm trước em không ngủ được và khóc nhiều. Em dặn tôi:

– Con còn nhỏ nhưng đã thiếu vắng hơi mẹ. Em nhìn mà không cầm lòng được. Sau này dù có thế nào thì anh cũng phải yêu thương, chăm lo cho con thật tốt để bù đắp lại mất mát này cho nó. Đừng để con phải gánh thêm một bất hạnh nào nữa, sự chia ly này đã là quá đủ rồi.

Tôi nghe vậy chỉ biết yên lặng mà chẳng nói  thêm gì vì tôi cũng không chắc chắn liệu mình có mang lại cuộc sống tốt đẹp cho con hơn so với lúc ở cùng vợ không nữa. Thời gian đầu, tôi xin nghỉ phép tận một tháng để toàn tâm ở nhà chăm con. Thật lòng tôi cũng thương con nhiều lắm.

Nhưng rồi việc chăm con không hề đơn giản như tôi nghĩ. Tôi bận bù đầu, ám ảnh đến độ nửa đêm giật mình tỉnh dậy không biết bao nhiêu lần vì tưởng con đau ốm hay khóc đòi ăn gì đó. Nhà cửa thì bề bộn, quần áo tã bỉm vương tứ tung chẳng biết dọn từ đâu và dọn thế nào mới đúng nữa.

Tôi quay cuồng trong việc nhà cửa, con cái, thậm chí còn chả có thời gian để giặt đồ. Quần áo thì cứ tống vào máy giặt chẳng có thời gian nào phân loại như ngày trước vợ hay giặt. Rồi thì cơm cũng chẳng nấu được mà ăn. Chỉ nấu được đồ ăn cho con thôi. Bữa ăn của tôi chủ yếu là mì gói và đồ ăn nhanh cho xong bữa.

Không ăn uống được đầy đủ nên cơ thể bị nhiệt nóng, mụn nổi khắp mặt, thêm chứng táo bọn nặng khiến tôi dường như kiệt sức. Tôi lúc này mới nhớ và thèm biết bao một bữa cơm nóng hổi vợ nấu như trước.

Giờ tôi mới hiểu được nỗi khổ của vợ trước đây là thế nào. Tôi bỗng chợt rùng mình khi nghĩ đến việc vợ tôi đã một mình quán xuyến hết tất cả mọi việc nhà và chăm lo cho 2 đứa con một cách hoàn hảo đến như thế. Vậy mà thằng đàn ông trong tôi đã quá tệ khi nghĩ rằng cô ấy chẳng phải vất vả gì nhiều.

Đến tuần thứ 4 kể từ ngày bồng con ra đi thì tôi quyết định bế thằng con trai về gõ cửa nhà vợ . Thấy người chồng ngày nào nay tiều tụy, mặt mũi hốc hác bế con trai gầy xanh trên tay vợ tôi suýt không nhận ra:

– Anh về đây có việc gì thế?

– Anh về để cầu xin em tha thứ. Từ ngày không có em, nhà cửa bị đảo lộn lên hết, anh thì gầy rạc, con thì gầy xanh xao. Anh đã hiểu được em đã vất vả thế nào rồi. Anh thật sự xin lỗi.
Đỡ đứa con trên tay chồng, nhìn thằng bé gầy guộc quá, vợ tôi chảy nước mắt. Em áp con vào lòng cho bú, thằng bé xa mẹ gần 1 tháng nhưng dường như vẫn nhớ được mùi của mẹ nên vục đầu vào mút lấy mút để, no nê rồi thì lăn quay ra ngủ. Lúc này tôi mới có thời gian ngắm nhìn vợ, trông cô ấy cũng tiều tụy  đi nhiều, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu xuống. Tôi hiểu được thời gian qua cô ấy đã đau khổ thế nào.
Rồi thì thằng đàn ông trong tôi vứt bỏ cả lòng tự trọng,  quỳ xuống trước mặt vợ xin cô ấy tha thứ:

– Anh biết mình sai rồi, Linh à, cho anh cơ hội làm lại nhé. Nhất định anh sẽ không để em phải khổ nữa đâu. Thời gian qua là do anh đã quá vô tâm và ích kỷ, anh không để ý đến tâm trạng và những vất vả em đã phải làm. Anh sai thật rồi. Hãy thứ lỗi cho anh nhé!

Tôi nắm chặt lấy đôi bàn tay gân guốc đang run lên theo những tiếng nấc nghẹn của em. Chúng tôi ôm nhau cùng khóc. Cả tôi và em đều nhận ra những thiếu sót của bản thân. Chúng tôi đã cùng ngồi lại, dành thời gian để nhìn về những nỗ lực mà đối phương đã làm và quyết định về bên nhau để vun đắp cho gia đình.

 

Trải qua sóng gió, ngày trở về tôi và em yêu thương nhau hơn. Tôi thuê thêm người giúp việc phụ em để em đỡ vất vả. Mỗi lần tan sở, tôi luôn từ chối các cuộc nhậu nhẹt để về với vợ con sớm hơn. Tình cảm của chúng tôi lại mặn nồng như thuở ban đầu…Tuy nhiên mỗi “chuyện ấy” thì lại không được như xưa. Có lẽ thời gian qua em quá áp lực với chuyện gia đình và con cái nên đâm ra lãnh cảm, chẳng còn hứng thú với chuyện giường chiếu. Tôi hiểu nên luôn cố gắng động viên em cũng như có màn dạo đầu kỹ lưỡng trước khi “nhập cuộc”. Nhưng tình hình không cải thiện mấy, em không những không đạt được khoái cảm trong “chuyện ấy” mà còn luôn cảm thấy đau rát mỗi khi gần gũi…Tôi cũng buồn nhưng nghĩ cô ấy mới trải qua cú sốc nên cần thời gian…nên cũng không đòi hỏi em nhiều.

Đúng 2 tháng  sau khi vợ chồng tôi quay lại với nhau. Tự dưng tối hôm ấy đang nằm chuẩn bị ngủ thì em quay sang ôm hôn tôi thắm thiết…Và rồi thì vợ chồng tôi đã có một buổi tối vô cùng tuyệt vời và viên mãn. Lâu nay em toàn trốn tránh tôi hoặc nếu có thì cũng chỉ là miễn cưỡng. Vậy mà cô ấy làm tôi bất ngờ quá. Tôi hỏi ra thì được biết em được một chị đồng nghiệp giới thiệu một loại viên uống thực phẩm chức năng có tác dụng rất tuyệt vời trong chuyện ấy. Và vợ tôi đã mua về dùng thử. Kết quả là sau 1 tuần sử dụng, chúng tôi đã có một đêm thăng hoa như vậy đấy. Cô ấy tiếp tục dùng thêm 3 tháng thì ngưng hẳn. Kể từ lúc ngưng uống đến giờ hơn 5 tháng rồi nhưng chuyện yêu của vợ chồng tôi chưa bao giờ có dấu hiệu hạ nhiệt. Cũng nhờ có viên uống kỳ diệu ấy mà tình cảm của vợ chồng tôi ngày càng khắng khít hơn. Chưa bao giờ tôi cảm thấy hạnh phúc như lúc này.

Đã trải qua nhiều sóng gió nên tôi rất trân trọng những gì đang có ở hiện tại. Chỉ những người đã từng trải qua mất mát, đau khổ trong tình cảm mới hiểu được hạnh phúc gia đình quý giá đến nhường nào. Sau tất cả, tôi tự hứa sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm cũ nữa và thấm thía hơn câu nói “Đi qua những ngày mưa mới biết thêm yêu những ngày nắng” các bạn ạ!

                                                                                    Trần Tâm – TP.Hồ Chí Minh

 

 

 

 

 

 

 

 

Đi qua những ngày mưa mới biết thêm yêu những ngày nắng
Đánh giá bài viết

Bình luận

avatar

Bình luận

avatar