Hạnh phúc quay về sau những ngày giông bão

Giảm Ngay 28% Khi Mua Thuốc Sinh Lý Nữ. Xem Chi Tiết Ngay Tại Đây

Tôi và anh quen nhau từ những ngày còn chân ước chân ráo mới bước chân vào giảng đường đại học. Anh, chàng trai được sinh ra từ mảnh đất miền trung đầy nắng gió, hoàn cảnh gia đình rất khó khăn. Còn tôi, là một cô gái sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn hoa lệ, bố mẹ đều làm công chức, cuộc sống gia đình cũng khá giả và tôi chưa từng phải trải qua những năm tháng tuổi thơ vất vả như anh. Vậy mà không hiểu sao, gặp anh, sau rất nhiều lần trò chuyện cùng anh, nghe những câu chuyện anh chia sẻ…Tôi đã có tình cảm với anh và yêu anh lúc nào không hay…

Và rồi thì chúng tôi đã yêu nhau, tuy nhiên suốt những năm tháng đại học, tôi chưa từng một lần dắt anh về nhà mình. Bởi tôi biết, bố mẹ tôi chỉ có một mình tôi, ông bà đặt hết niềm kỳ vọng vào cô con gái bé bỏng, và hiển nhiên không muốn tôi yêu và lấy một chàng trai tỉnh lẻ làm chồng…Người yêu tôi thấy vậy cũng buồn lắm, tuy nhiên anh ấy tin vào tình yêu của tôi dành cho anh cũng như sự chân thành của mình và tin rằng chắc chắn trong tương lai, tình yêu của chúng tôi sẽ được sự thấp thuận của gia đình…

Và rồi 4 năm đại học cũng trôi qua, chúng tôi ra trường và đều có một công việc ổn định tại một công ty lớn. Đi làm được 2 năm, chúng tôi cảm thấy không thể thiếu nhau nên quyết định về xin phép gia đình 2 bên để tiến đến hôn nhân…Ngày anh đưa tôi về ra mắt gia đình anh, bố mẹ anh rất yêu quý tôi. Riêng bố mẹ tôi thì nhất quyết không chấp nhận cho tôi lấy anh, bởi bố mẹ luôn đặt hết kỳ vọng vào tôi, luôn muốn tôi phải lấy một người “môn đăng hộ đối”chứ không phải là một chàng trai tỉnh lẻ như anh…. Nhưng rồi sự kiên quyết đấu tranh đến cùng của tôi cùng tình yêu chân thành của anh cũng đã khiến bố mẹ tôi hồi tâm chuyển ý và cho phép chúng tôi lấy nhau.

Những ngày đầu hạnh phúc

Có thể nói những ngày đầu của cuộc sống vợ chồng, chúng tôi đã rất hạnh phúc khi có nhau. Đi đâu, làm gì chúng tôi cũng đều có đôi. Chồng tôi lúc này rất tu chí làm ăn với mong muốn sẽ mang đến cho tôi một cuộc sống hạnh phúc nhất như đã hứa với bố mẹ tôi và cũng là để lo cho thiên thần bé nhỏ của chúng tôi sau này….Và chúng tôi đã gác lại dự định có con để cùng nhau cố gắng làm ăn. Hai năm sau đó, chúng tôi quyết định không đi làm thuê nữa mà mở công ty riêng. Công việc thuận lợi, làm ăn phát đạt, lúc này gia đình 2 bên đều hối thúc chúng tôi sinh em bé. Vợ chồng tôi thấy mọi thứ cũng đã ổn định và bắt đầu lên kế hoạch sinh baby.

goc tam su

Sóng gió bắt đầu

Hơn một năm kể từ ngày lên kế hoạch sinh em bé, chúng tôi vẫn chưa có tin vui mặc dù cả hai vẫn “quan hệ” vợ chồng như bình thường và không có bất cứ một biện pháp tránh thai nào…Họ hàng 2 bên thì sốt ruột, vợ chồng tôi thì như ngồi trên đống lửa. Nhiều đêm, tôi nằm thao thức suy nghĩ rằng có thể việc mãi không có con nguyên nhân  đến từ phía tôi chăng? Và tôi bắt đầu giấu chồng đến bệnh viện thăm khám một mình…Sau khi làm tất cả các thủ tục cần thiết, bác sĩ kết luận cơ quan sinh sản của tôi không gặp bất cứ vấn đề gì và hoàn toàn có thể sinh con bình thường. Rời bệnh viện, tôi suy nghĩ trong mông lung, vậy là nguyên nhân muộn con chắc chắn đến từ phía chồng tôi.

Ngay tối hôm đó, khi đang nằm ngủ, tôi quay sang bảo chồng: “Anh à! hay là anh lên Bệnh viện thăm khám xem sao, biết đâu tìm được nguyên nhân mình đi chữa trị càng sớm, càng tốt”. Dường như đụng chạm đến lòng tự ái của chồng tôi nên anh gạt phăng đi: “Em đi mà khám, anh bị gì đâu mà khám chứ”.

Tôi nhẹ nhàng đáp lại: “Hôm nay em lên bệnh viện rồi, Bác sĩ bảo em hoàn toàn bình thường, anh à…”

Tôi đang nói thì chồng tôi liền cắt ngang: “Vậy là cô đổ lỗi cho tôi, tôi là thằng đàn ông yếu kém và không thể có con chứ gì??”

Tôi sững sờ, không biết từ lúc nào chồng tôi đã trở nên thay đổi như vậy! Và kể từ hôm đó, anh bắt đầu thường xuyên đi sớm về khuya và rất hay nổi nóng với tôi. Riêng tôi chỉ biết âm thầm chịu đựng mà không dám than trách với anh lời nào.

Hôn nhân tan vở

Bước  vào năm thứ 5 của cuộc hôn nhân, tình hình cũng không có gì tiến triển. Anh vẫn vậy, vẫn là người đàn ông thành đạt trong công việc, được nhiều người ngưỡng mộ  nhưng khi trở về bên tôi, anh trở thành một người đàn ông khác hẳn, không còn là người đàn ông mà tôi đã từng hết mực yêu thương. Và cũng suốt ngần ấy năm, không biết bao nhiêu đêm tôi nằm nước mắt rơi lả chả mà không thể chia sẻ cùng ai. Nhiều lúc khao khát làm mẹ trong tôi trỗi dậy, tôi từng có ý định sẽ chia tay anh để đến với người đàn ông khác, để được làm mẹ như bao người phụ nữ bình thường khác…Nhưng rồi tôi đã không có đủ can đảm, bởi tôi biết tôi vẫn còn yêu chồng mình nhiều lắm và tôi biết chúng tôi đã phải vất vả như thế nào mới đến được với nhau. Vì vậy, tôi vẫn nuôi hi vọng chờ sự thay đổi từ anh, thuyết phục anh để tìm phương pháp chạy chữa…

Nhưng rồi mọi việc không như tôi nghĩ, trong khi tôi đã nuôi biết bao hi vọng chờ một sự thay đổi tư anh, thì ngược lại, anh tìm mọi cách để rời xa tôi. Một ngày, anh trở về trong trạng thái say khướt và đặt lên bàn một tờ đơn ly hôn, bảo tôi ký vào….Anh bảo rằng anh không còn yêu tôi nữa, anh đã có người khác và chúng tôi nên giải thoát cho nhau….Lúc đó đất trời trong tôi như sụp đổ, tôi ngã khụy xuống đất và khóc như mưa. Người đàn ông mà tôi rất mực yêu thương ấy cuối cùng cũng đã phản bội tôi…Trong cơn điên dại, tối hôm đó tôi đã sắp xếp hết đồ đạt rời đi trong đêm và để lại một lá thư cho anh với nội dung: “Anh à! Nếu anh không còn yêu em nữa thì anh hãy cứ bước đi theo tiếng gọi của trái tim, nhưng nếu anh chia tay em chỉ vì chúng ta không thể  có con và hi vọng cô gái đó có thể sinh con cho anh thì em sẽ cho anh thời gian 1 năm để ở bên cô ấy. Nếu thời gian 1 năm mà anh vẫn không có con cùng cô gái đó, anh có thể trở về bên em. Em vẫn sẽ ở đây và đợi anh!”

Sau khi rời đi, tôi đã thuê một căn nhà ở ngoại ô Thành phố và sống ở đó, cắt đứt mọi liên lạc với anh. Còn anh thì dọn về ở cùng cô gái đó, tuy nhiên gần 1 năm sau đó họ vẫn chưa có con và cô ấy đã âm thầm phản bội anh để đến với một người khác….Chồng tôi rơi vào khủng nặng, công việc làm ăn sa sút. Riêng tôi vẫn âm thầm dõi theo anh và biết hết mọi chuyện…Và tôi biết tình yêu của tôi dành cho anh vẫn còn nhiều lắm, tôi không thể bỏ mặc anh lúc này…

Hạnh phúc trở về

Ngày tôi trở về, anh đã quỳ thụp dưới chân tôi nói lời xin lỗi và nói rằng anh không còn xứng đáng với tôi nữa! Tôi đã nuốt nước mắt vào trong để nói với anh rằng: “Em vẫn ở đây và đợi anh như những gì em đã nói, mình làm lại từ đầu anh nhé”.

Từ hôm đó, tôi ra ngoài nhiều hơn, giao dịch nhiều hơn và quyết tâm gây dựng lại công ty cùng anh. Chỉ 6 tháng sau đó, vợ chồng tôi đã nhanh chóng vực dậy công ty trước sự thán phục của bao nhiêu người. Một lần tôi có dịp trò chuyện cùng cô bạn mất liên lạc từ lâu, kể lại mọi sự tình cho cô ấy nghe… Và 1 tuần sau gặp lại, cô ấy đã đưa cho tôi 4 hộp thuốc và bảo với tôi rằng: “Đây là thực phẩm chức năng hỗ trợ cho cho sức khỏe sinh sản, rất nhiều người đã sinh được “thiên thần nhỏ” sau một thời gian dùng nó, cậu hãy mang về cho anh ấy dùng thử đi”.

Lúc đầu tôi cũng không tin lắm nhưng vẫn bảo chồng kiên trì sử dụng. Và quả thật đúng 8 tháng sau đó, tôi vui mừng báo tin có bầu được 2 tháng cho hai bên nội ngoại. Khi nghe được tin này, ai ai cũng vui mừng chúc phúc cho vợ chồng tôi.

Riêng chồng tôi thì khỏi phải nói, trong niềm vui sướng tột độ, anh ôm tôi vào lòng và nói: “Cảm ơn em, cảm ơn vì sau bao sóng gió em vẫn ở đây bên anh, nhất định đời này anh sẽ không bao giờ làm khổ em nữa”!

Khi đọc xong tâm sự này của tôi, chắc hẳn sẽ có rất nhiều người đồng cảm và cũng sẽ có không ít người lên tiếng bảo tôi khờ dại vì vẫn miệt mài chờ đợi chồng khi người ta đã phản bội mình như vậy! Nhưng sau tất cả, tôi nhận ra rằng: “Muốn có hạnh phúc, đôi khi cần lắm sự bao dung”. Và như ai đó đã nói ‘Bao dung để được bao dung”. Vâng! nhờ sự bao dung của tôi đối với chồng và nhờ sự bao dung của cuộc sống đã dành cho hai vợ chồng mà chúng tôi đã có được hạnh phúc như hôm nay!

Tôi viết câu chuyện này để gửi đến các bạn một thông điệp rằng: “ Đừng bao giờ bỏ cuộc dù bất cứ hoàn cảnh nào”. Hãy cho người khác có cơ hội để nói lời xin lỗi và sửa chữa những lỗi lầm, rồi bạn sẽ có cơ hội để tiếp tục được yêu, được mỉm cười và hạnh phúc….Hoặc bạn sẽ khép chặt lòng mình và bỏ lỡ cơ hội để có được hạnh phúc? Bạn chọn điều nào?

Ngay bây giờ và ngay lúc này, hãy làm những việc mà bạn mong muốn bên bạn bè, người thân và người yêu nhé! Đừng đánh mất những cơ hội của hôm nay, thà rằng muộn còn hơn không bao giờ, phải không ạ?!

Hạnh phúc quay về sau những ngày giông bão
5 (100%) 1 vote

Bình luận

avatar

Bình luận

avatar