Mong em luôn hạnh phúc bên chồng mới

 

Sau bao nhiêu thăng trầm, tôi cuối cùng cũng đã hạnh phúc, dù hạnh phúc ấy có nhiều chắp vá và đánh đổi quá nhiều. Đôi lúc nghĩ lại tôi vẫn cảm thấy hối hận vô cùng vì những gì mình đã đối xử với Lan – vợ cũ của tôi. Giờ đây dù bên cạnh cô ấy không phải là tôi nhưng lúc nào tôi cũng luôn mong em có được hạnh phúc và mẹ tôi dưới suối vàng hãy tha thứ cho đứa con bất hiếu này. Chỉ mong rằng không có một người đàn ông nào giẫm vào vết xe đổ của tôi, có hối hận thì cũng đã muộn màng các bạn ạ!

 

 Vì mãi lo công việc nên tôi ngày ấy 32 tuổi vẫn chưa chịu cưới vợ. Mẹ tôi thấy vậy thì ra sức thúc giục các kiểu, rồi giao hạn cho tôi nếu 1 năm sau mà không chịu dẫn bạn gái về ra mắt thì mẹ sẽ tự cưới vợ cho tôi. Để mẹ yên tâm nên tôi cũng hứa các kiểu nhưng rồi mãi 2 năm sau vẫn không thấy tôi động tĩnh gì. Lúc này mẹ tôi mới kiên quyết bắt tôi lấy vợ theo sự mai mối của mẹ. Tôi lúc đầu cũng kiên quyết từ chối dữ lắm nhưng cuối cùng đành phải đầu hàng trước sự giận dỗi cho đến việc đòi sống, đòi chết, rồi nhiều lần trở bệnh phải nhập viện của mẹ.

Vậy là tôi cưới vợ ở tuổi 35, qua sự mai mối của mẹ. Lan, vợ tôi là con gái của cô Hồng, bạn thân của mẹ. Lan lúc đó 28 tuổi, vừa đi du học ở nước ngoài về.

Ai cũng bảo tôi tốt số khi cưới được cô vợ giỏi giang lại xinh đẹp nhưng vì tôi lấy cô ấy không xuất phát từ tình yêu  nên đời sống hôn nhân chẳng mặn mà gì cả. Đã vậy, mãi mà cô ấy vẫn chưa sinh được con, khiến tôi càng bức xúc, rồi quay ra trách móc mẹ mình.

– Cứ ép con lấy bằng được cô ta, giờ thì mẹ thấy rồi đấy? Mẹ nói cần cháu nội bế bồng. Tốt nhất là ly hôn đi, con sẽ đi kiếm vợ khác, sinh cháu cho mẹ.
– Nếu anh dám ly hôn với cái Lan thì tốt nhất đừng bao giờ nhìn mặt tôi nữa.
– Vậy lẽ nào mẹ muốn con ở mãi với cô ta, người đàn bà vô sinh đó ư?
– Ai nói cái Lan nó vô sinh? Tháng trước chính mẹ đưa nó đi khám, bác sỹ bảo Lan hoàn toàn bình thường, không có vấn đề gì về đường sinh sản cả. Vấn đề là ở con đó con ạ. Muốn có con thì đi khám xem sao. Rồi còn tìm hướng giải quyết.
– Ôi giời bệnh viện khám chắc gì đã đúng, giờ chẳng tin được. Con tin chắc chắn Lan có vấn đề chứ con cao to khỏe mạnh như thế này làm sao mà vô sinh được. Vậy nên con không việc gì phải đi khám.

Mặc cho mẹ khuyên can các kiểu tôi cũng chẳng để vào tai. Tôi không những không đi khám sức khỏe sinh sản của mình mà cứ vậy đổ tội cho Lan.

Nhiều lúc nghe tôi trách móc đay nghiến chắc Lan tủi thân lắm, nhưng cũng may còn có mẹ chồng đỡ lại. Mẹ tôi không hiểu sao lúc nào cũng thương yêu cô như con gái vậy. Có lần, tôi nghe cô ấy nói với mẹ tôi rằng: “Nhất định rồi sẽ có ngày con sẽ sinh được cho Hùng đứa con, đến lúc đó anh sẽ nhìn con với con mắt khác mẹ ạ”.

 

Nhưng rồi cuộc đời chẳng ai biết trước được chữ ngờ, mẹ tôi đang khỏe mạnh thì đột ngột bị liệt nằm một chỗ. Biết tính mẹ hay nói nên tôi đâm ra không chịu nổi. Nhưng cái lý do hơn hết đó là tôi đã có bồ bên ngoài, lâu nay sợ mẹ nên tôi không dám công khai. Từ khi mẹ nằm liệt giường, tôi tuyên bố bỏ đi ở với bồ luôn.
– Thằng bất hiếu. Mày mà dám bỏ nhà này đi thì đừng bao giờ quay lại nữa. Tao không có đứa con như mày.

– Con chẳng cần quay lại đâu mẹ à. Mẹ coi cô ta là con chứ đâu coi con là con nữa đâu. Hơn nữa cô ta lại vô sinh, con có sống chung cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.

Vô sinh thì có thể tìm cách khắc phục có thể thụ tinh ống nghiệm, anh đừng có viện lý do để ruồng bỏ nó như thế. Tôi thật quá thất vọng về anh.

Mặc cho mẹ khuyên can, tôi  vẫn một mực bước đi, dọn ra ở với bồ . Lan lúc đó khóc đến cạn nước mắt nhưng tôi chẳng mảy may động lòng. Một ngày tôi về lấy một ít đồ thì nghe tiếng mẹ và Lan nói chuyện:

– Thằng Hùng không xứng với con Lan ạ. Mẹ đã thế này, thôi thì con bỏ nó đi rồi tìm lấy một người đàn ông nào đó thương yêu con thật lòng để mà nương tựa.

– Không được đâu mẹ, con lấy người khác rồi thì ai sẽ chăm lo cho mẹ đây.
– Con cứ lo cho mình đi, còn mẹ già rồi…không sống được bao lâu nữa đâu. Cứ kệ mẹ.
– Mẹ đừng nói vậy…con vẫn sẽ ở đây, không đi đâu cả.

Sau khi nghe được cuộc hội thoại giữa mẹ và vợ, một cảm xúc buồn chùng xuống trong tôi. Tôi cảm thấy có lỗi với mẹ và vợ cô cùng, nhưng không hiểu sao lúc đó tôi bị mê muội bởi cô nhân tình không thể nào dứt ra được.

Và rồi chúng tôi ra tòa ly hôn. Tình cảm của Lan và mẹ quá sâu nặng nên cô ấy vẫn muốn được ở lại để chăm sóc cho mẹ tôi. Riêng mẹ tôi thì nhất quyết không chịu sống chung với bồ của tôi nên tôi đành để mẹ ở với Lan. Cảm giác tội lỗi, tôi nhiều lần gửi tiền về cho Lan để cô ấy chăm sóc mẹ nhưng tôi không thể trở về với cô ấy….

Mẹ tôi chống chọi với bệnh tật, cộng thêm việc đau buồn vì tôi nên cuối cùng cũng qua đời 3 năm sau đó. Mẹ tôi bệnh cũng lâu nên việc bà mất cũng không có gì đáng kinh ngạc. Cái khiến người ta kinh ngạc đó là mẹ chồng vừa mất được một tháng thì đã thấy Lan mang bầu lùm bùm hơn  4 tháng. Và rồi tiếng Lan bỗng dưng không chồng mà có thai lan đến tai tôi. Một ngày tôi về thắp hương cho mẹ và cũng là để xem thực hư như thế nào. Và tôi thật không tin vào mắt mình, bụng bầu cô ấy lộ thấy rõ. Tôi kinh ngạc hỏi:

  • Em đi thụ tinh trong ống nghiệm phải không?
  • Thụ tinh trong ống nghiệm à? Anh nghĩ sao…là tôi mang thai tự nhiên đấy.
  • Nhưng em có thai với ai chứ? Ba năm qua chẳng phải em vẫn ở với mẹ anh đấy sao?
  • Mọi chuyện không như anh tưởng. Trước khi mất, mẹ đã gả tôi cho một người đàn ông giàu có, thành đạt, anh ấy là con trai của bạn mẹ. Chỉ tiếc rằng chúng tôi chưa kịp làm đám cưới thì mẹ lại mất rồi.
  • Nghe đến đó mà tôi đứng chết lặng, đầu óc quay cuồng bởi tôi có trong mơ cũng không thể ngờ mẹ mình lại đứng ra gả con dâu cho một người đàn ông khác.

Riêng tôi, mấy tháng trước đi khám, bệnh viện kết luận tôi bị vô sinh nên cô bồ vì thế cũng thẳng thừng rời bỏ tôi mà đi. Càng nghĩ tôi càng cay đắng hối hận, song tiếc rằng tất cả đã quá muộn màng và tôi chỉ biết chúc phúc cho Lan.

Ba năm sau, tôi tái hôn với Hồng, một người phụ nữ đang làm mẹ đơn thân với đứa con 5 tuổi. Biết mình không thể sinh con nên tôi xem con cô ấy như con đẻ của mình và hoàn toàn yên phận với mái ầm này, chẳng còn nghĩ ngợi gì nữa…

Cho đến một ngày, vợ tôi mang về một hộp thuốc và bảo rằng được đồng nghiệp giới thiệu. Đây là viên uống thực phẩm chức năng hỗ trợ rất tốt cho sinh lý và sức khỏe sinh sản nam giới. Tôi lúc đầu cũng không tin lắm nhưng vợ thuyết phục mãi nên cũng đành dùng thử. Kết quả là sau khi duy trì việc uống viên thuốc đó tầm 2 tháng sau thì “chuyện ấy” của tôi được cải thiện đáng kể. Tôi lúc nào cũng cảm thấy hừng hực lửa yêu trong người. Mãi cho đến tháng thứ 6 kể từ ngày sử dụng viên thuốc đó thì vợ tôi vui mừng báo tin vui. Kết quả là 9 tháng sau em đã cho ra đời 1 hoàng tử kháu khỉnh mà cả trong mơ tôi cũng không dám nghĩ đến.

Sau bao nhiêu thăng trầm, tôi cuối cùng cũng đã hạnh phúc, dù hạnh phúc ấy có nhiều chắp vá và phải đánh đổi quá nhiều. Đôi lúc nghĩ lại tôi vẫn cảm thấy hối hận vô cùng vì những gì mình đã đối xử với Lan – vợ cũ của tôi. Giờ đây dù bên cạnh cô ấy không phải là tôi nhưng lúc nào tôi cũng luôn mong em có được hạnh phúc. Và mong mẹ tôi dưới suối vàng hãy tha thứ cho đứa con bất hiếu là tôi. Chỉ mong rằng không có một người đàn ông nào giẫm vào vết xe đổ của tôi, có hối hận thì cũng đã muộn màng các bạn ạ!

                                                                                            Trần Hùng – Bình Dương

 

Mong em luôn hạnh phúc bên chồng mới
Đánh giá bài viết

Bình luận

avatar

Bình luận

avatar