Muốn hạnh phúc đôi khi cần phải biết mạnh dạn buông bỏ

 

Sau bao nhiêu sóng gió, thuyền tình tôi cuối cùng cũng đã cập bến hạnh phúc! Còn về phần chồng tôi, anh rất nhiều lần tìm đến tôi để mong được đón con trai về nuôi nhưng tôi nhất định không cho. Một người đàn ông đã từng vô tâm, đối xử tệ bạc với vợ con như vậy thì liệu có đủ tư cách để nuôi dạy một đứa trẻ nên người không? Tôi tự hỏi nếu tiếp tục ở bên người đàn ông ấy thì không biết tôi sẽ đau khổ đến bao giờ…

 

Ngày ấy gần 35 tuổi mà tôi vẫn chưa chịu chưa lập gia đình, ai cũng bảo tôi kén cá chọn canh nhưng sự thật không phải vậy. Hơn 10 năm trước tôi cũng từng yêu, từng có một mối tình tuyệt đẹp với anh chàng bạn thân cùng lớp cấp ba. Học xong 12, chúng tôi cùng đăng ký thi vào một trường đại học nhưng chỉ có Phong- người yêu của tôi đỗ, còn tôi phải ngậm ngùi gác lại ước mơ…

Rớt đại học, tôi cũng từng có ý định sẽ ôn và thi tiếp vào năm sau nhưng không may lúc đó mẹ tôi lại bị bệnh nặng nên tôi quyết định ở nhà tiếp quản quán phở của ba mẹ. Suốt 5 năm anh học đại học, tình cảm của chúng tôi vẫn mặn nồng như thuở nào. Tôi buôn bán có tiền nên thỉnh thoảng hay gửi tiền vào Sài Gòn giúp anh đóng học phí. Anh hứa ra trường sẽ về quê làm việc và tổ chức đám cưới với tôi. Vì yêu và tin tưởng ở anh nên tôi đặt trọn niềm tin nơi anh…Nào ngờ, ngày anh trở về, đi làm được 1 năm thì anh nhanh chóng kết hôn với một người con gái khác, cùng cơ quan với anh. Anh đã âm thầm phản bội tôi lúc nào không hay. Trước ngày cưới anh một tháng, tôi tới tìm gặp anh và cay đắng khi anh bảo:

  • Anh xin lỗi, là do anh nghĩ cạn nên mới chấp nhận quen em như vậy. Anh không muốn có 1 cô vợ bán quán phở vậy đâu. Dù sao anh cũng được ăn học đàng hoàng. Bố mẹ anh cũng mong anh cưới được người vợ tương xứng em à!

Nghe anh nói mà tôi chỉ biết rớt nước mắt và không thể nói thêm được gì. Cũng từ đó tôi đóng chặt lòng mình không tiếp nhận thêm ai khác nữa.

Quán phở ngày càng đông khách hơn, công việc từ đó cũng vất vả hơn khiến tôi chẳng còn tâm trí mà dứt ra được. Mẹ tôi giục giã liên miên, tìm hết thầy bói này rồi thầy cúng nọ để cầu duyên cho con gái.

Tôi thấy vậy nên cũng xót tiền, nhiều lần tôi thẳng thắn trách mẹ:
– Con cho mẹ tiền, mẹ tiêu gì con không quản nhưng sao cứ đem cúng mấy ông thầy bói đó làm cái gì. Xem bói ra ma, quét nhà ra rác mà, mình không tin là được.

– Họ nói đúng thế nên giờ con vẫn ế còn gì. Mẹ già rồi gần đất xa trời, chết lúc nào không biết mà tình duyên của con lại cứ lận đận. Mẹ chỉ mong con yên bề gia thất, để mẹ dù ở dưới suối vàng cũng an lòng con à!

Chẳng ngờ cuối năm đó mẹ tôi đột nhiên trở bệnh nặng, phải nằm ở bệnh viện cả 3 tháng trời tưởng không qua khỏi được. Vậy là cả nhà mai mối, hối thúc tôi lấy chồng để mẹ có mệnh hệ gì cũng yên tâm mà nhắm mắt.

Trước sức ép của gia đình, tôi nhận lời cưới Hải – Anh làm nghề giao hàng trong cùng khu chợ. Tôi chọn anh bởi nghĩ rằng anh cùng cảnh ngộ với mình mà không phải mang tiếng “đũa mốc mà chòi mâm son” như trước. Đúng 2 tháng sau thì chúng tôi tổ chức đám cưới. Vậy là tôi lên xe hoa ở tuổi 35.

Từ ngày tôi lấy chồng, mẹ vui hẳn lên, tình trạng bệnh tật cũng vì thế mà khá hơn nhiều. Niềm vui nhân đôi khi 3 tháng sau cưới thì tôi mang bầu. Mẹ tôi cười không khép nổi miệng . Thế nhưng khi tôi mang bầu đến tháng thứ 6 thì Hải, chồng tôi dở chứng đòi nghỉ làm ở nhà.

Hải bảo: “Tôi không thèm làm cái công việc này nữa. Tiền còi cọc mấy đồng mà chúng nó suốt ngày chèn ép, hạnh họe nhau”.-

-Việc ít, thời buổi cạnh tranh, mình không chăm chỉ làm sao có tiền được chứ.

-Cô nói thì dễ. Cô làm chủ nên nói thì dễ lắm, làm gì biết được cái nhục của thằng làm thuê.

Mặc cho tôi khuyên giải, Hải vẫn quyết định nghỉ việc ở nhà.  Những tháng ngày sau đó anh suốt ngày la cà quán xá bỏ mặc tôi một mình bươn chải. Mỗi khi bực tức anh còn lên giọng:”Chỉ có thằng như tôi mới chịu lấy bà cô như cô về làm vợ thôi”.
Tôi nghe mà ức nghẹn cổ họng, nghĩ đến đứa con sắp chào đời, tôi lại nín nhịn. Hơn nữa tôi cũng nghĩ cứ để anh ăn chơi vài tháng ngứa ngáy chân tay lại đi làm thôi. Nhưng mọi chuyện không như tôi nghĩ.

Đến khi tôi sinh con, anh cũng chẳng thèm đi làm, cũng chẳng giúp đỡ gì vợ. Tối ngày lê la chè chén quán xá mặc tôi một mình vật lộn với đứa con nhỏ. Có hôm đi cả đêm không về, anh nghĩ tôi chẳng dám bỏ anh đâu vì bỏ anh thì sợ mẹ đẻ lên cơn đau tim nguy hiểm tới tính mạng.

Đêm ấy con sốt cao, tôi gọi cho chồng về đưa con đi viện nhưng gọi cả chục cuộc anh mới nghe, còn gân giọng quát tháo: “Con cô đẻ ra thì tự đi mà chăm” rồi tắt ngấm máy luôn. Thế là tôi một mình ôm con vào viện, may là tới viện thì thằng bé lại hạ sốt, bác sĩ kê thuốc rồi cho về. Qúa thất vọng về chồng, lần này tôi quyết định không nhún nhường chồng thêm nữa.

Sáng hôm ấy khi chồng đi nhậu và ngủ qua đêm ở ngoài, tôi đã sắp xếp quần áo đưa con về ngoại. Vừa lúc đó thì anh cũng về đến và quát tháo: “Cô định đi đâu giờ này, còn không lo cơm nước cho tôi”.

-Anh đi mà tự nấu, tôi không phải osin của anh.

– Cô dở đâu ra cái thói đó vậy hả, hôm nay còn dám to tiếng với tôi à?

–   Chồng lấy được thì cũng bỏ được. Con anh ốm sốt cao mà anh còn chẳng quan tâm thì tôi cũng biết cái thân mình khi ốm đau cũng chẳng trông cậy được anh đâu. Kết thúc tại đây nhé! Tôi sẽ gửi đơn ra tòa ly hôn. Nhà này tôi cũng bán rồi, anh liệu mà dọn đồ đi trước khi người ta tới.

Lúc này anh chợt tỉnh hẳn rượu, như chợt nhớ ra căn nhà này do vợ mua và đứng tên mẹ vợ. Tuy nhiên, anh vẫn lấy mẹ vợ đang đau ốm ra để hù dọa tôi:

-Cô làm cái gì thế hả? Muốn mẹ cô lên cơn đau tim à, mà đòi ra tòa.

-Đừng giả ngân, giả nghĩa nữa, tôi lấy chồng để cùng nhau gánh vác, chia sẻ khó khăn, chứ không phải rước thêm nợ. Thế nên tôi không dại gì mà ôm cái cục nợ này mãi, con tôi sẽ nuôi. Còn anh cứ liệu mà lo cái thân của anh đi…Chính mẹ tôi là người đã khuyên tôi nên bỏ anh đi đấy.

Nói rồi tôi xách đồ và dắt con đi, bỏ lại anh với ánh nhìn thơ thẩn…

Hai năm sau, tôi gặp anh, người đàn ông đã mất vợ và sống một mình. Anh có một cửa hàng kinh doanh nhôm kiếng. Anh quan tâm và hết mực yêu thương hai mẹ con tôi. Nhưng ám ảnh nỗi sợ về cuộc hôn nhân cũ khiến tôi không dám mở lòng để đến với anh. Tuy nhiên tình yêu, lòng chân thành cùng sự kiên trì của anh cũng đã khiến tôi hồi tâm chuyển ý. Tôi đã quyết định tái hôn 2 năm sau đó.

Những ngày đầu làm vợ anh tôi đã vô cùng hạnh phúc khi anh luôn yêu chiều, quan tâm và lo lắng cho tôi. Tôi và anh hợp nhau mọi thứ, chỉ duy nhất “chuyện ấy” là không thể. Có lẽ do vấp phải cú sốc của cuộc hôn nhân trước để lại, khiến tôi dường như bị lãnh cảm trong chuyện ấy và không còn hứng thú với chuyện chăn gối nữa! Mặc dù vậy nhưng tình cảm của chồng tôi dành cho tôi vẫn không hề suy giảm và luôn kiên trì động viên tôi.

Một ngày, chồng tôi đi công tác xa và mang về cho tôi một hộp thuốc, anh bảo đây là thực phẩm chức năng hỗ trợ tăng cường sinh lý nữ, vợ của bạn anh dùng rất hiệu nghiệm nên đã giới thiệu cho anh.

Tôi lúc đầu cũng không tin mấy vào những loại thuốc này, tuy nhiên vẫn dùng thử và quả thật chỉ 1 tháng sau đó, “chuyện ấy” của tôi được cải thiện đáng kể. Nếu lúc trước tôi thường né tránh anh thì sau khi dùng viên thuốc đó, tôi bỗng dưng muốn được  “gần gũi” anh mỗi đêm. Và quả nhiên lần nào bên anh cũng cảm thấy thăng hoa và rất tuyệt vời!

Sau bao nhiêu sóng gió, thuyền tình tôi cuối cùng cũng đã cập bến hạnh phúc! Còn về phần chồng tôi, anh rất nhiều lần tìm đến tôi để mong được đón con trai về nuôi nhưng tôi nhất định không cho. Một người đàn ông đã từng vô tâm, đối xử tệ bạc với vợ con như vậy thì liệu có đủ tư cách để nuôi dạy một đứa trẻ nên người không? Tôi tự nhủ nếu tiếp tục ở bên người đàn ông ấy thì không biết tôi sẽ đau khổ đến bao giờ…Hạnh phúc là đôi khi phải biết mạnh dạn buông bỏ các bạn ạ!

                                                                                           Trúc Quỳnh – Bình Thuận

Muốn hạnh phúc đôi khi cần phải biết mạnh dạn buông bỏ
Đánh giá bài viết

Bình luận

avatar

Bình luận

avatar