Rơi nước mắt khi biết sự thật 2 đứa con sinh đôi không phải con mình

 

Ngày nhận được tin vợ sinh đôi, tôi vô cùng hạnh phúc. Thương vợ và con lắm nhưng tôi đang học và công tác tại Nhật nên không thể ở bên, chỉ biết cố nén thương nhớ để mong đến ngày về được đoàn tụ bên vợ con. Nào ngờ ngày về cay đắng khi biết được sự thật 2 đứa bé kháu khỉnh, dễ thương ấy không phải con tôi….

Tôi và Thanh kết hôn hơn 5 năm. Cuộc sống hai vợ chồng khá ổn định với mức lương nhiều người mơ ước. Tuy nhiên chờ mãi mà vẫn không thấy vợ có tin vui. Đi khám tôi mới biết mình bị tinh trùng yếu. Vợ chồng tôi cũng chạy chữa nhiều nơi nhưng mãi vẫn chưa có kết quả gì, khiến tôi vô cùng khổ tâm.

 

Bố tôi mất từ khi tôi mới 3 tuổi, mẹ tôi thì ra đi cách đây 4 năm. Trước lúc lâm chung, mẹ tôi có trăn trối: Mẹ chỉ có mỗi con, kiểu gì cũng phải cố gắng chạy chữa để sinh một đứa con nối dõi tông đường nha con”. Vậy mà mẹ tôi đã mất khá lâu sau đó chúng tôi vẫn chưa thể có con. Hơn nữa, bạn bè ai gặp cũng hỏi “có tin vui gì chưa” khiến tôi càng áp lực hơn. Nhiều lúc tôi cũng bàn với vợ xin con nuôi nhưng em không đồng ý mà bảo cố gắng chạy chữa thêm thời gian nữa.

Mong có con nên vợ chồng tôi cũng chạy chữa khắp nơi. Đúng thời gian này thì công ty tôi cũng có đợt cử nhân viên giỏi đi học nâng cao ở nước ngoài. Tôi do dự không muốn đi vì đang trong giai đoạn chạy chữa để có con, không thể bỏ giữa chừng nhưng vợ tôi cứ kiên quyết muốn tôi phải đi để có tương lai hơn. Cô ấy bảo, sau khi đi nước ngoài về rồi chạy chữa tiếp cũng không sao. Thế là tôi đành ngậm ngùi chiều em và quyết định qua Nhật học.

Vậy là tôi đi, sang đó được 3 tuần thì vợ tôi thông báo có thai được 2 tháng, lại là thai đôi. Tôi nghe mà mừng vô cùng. Chỉ muốn bay về chăm sóc cô ấy nhưng nghĩ đến tương lai lại ngậm ngùi.

Hôm nào sau giờ làm việc tôi cũng gọi điện về cho vợ dặn cô ấy ăn uống cẩn thận. Bố mẹ em lại ở xa nên không thường xuyên lên chăm em được.
Công việc cứ cuốn tôi đi, muốn về thăm vợ con cũng chẳng có thời gian. Đi được hơn 7 tháng thì vợ tôi trở dạ. Ngày vợ tôi sinh con, ở bên Nhật tôi chỉ biết cầu nguyện cho cố ấy được mẹ tròn, con vuôn…

Rồi thì hai đứa con bụ bẫm cũng ra đời. Mỗi lần em gửi ảnh hai cậu nhóc sang, tôi chỉ muốn bay thật nhanh về nhà với ba mẹ con mà thôi. Mẹ em ở xa nên thỉnh thoảng mới lên thăm cháu được, còn hầu như là chỉ có em với chị giúp việc vật lộn với 2 thằng nhóc.

Rồi hơn 1 năm công tác cũng kết thúc, tôi trở về nhà. Vừa thấy hai đứa con bụ bẫm nằm trong nôi, tôi hạnh phúc biết bao. Tuy nhiên tôi cảm thấy chạnh lòng khi ai nhìn thấy cũng bảo 2 đứa nhóc nhìn không có nét gì giống tôi. Tôi thì cứ nghĩ con nít còn nhỏ nên đứa nào cũng giống đứa nào và không bận tâm lắm.

Khi 2 đứa con tôi được 1 tuổi thì càng nhìn, tôi càng thấy có sự khác biệt hơn, ít nhất cũng phải giống tôi vài nét, đằng này khác một trời một vực. Con không giống bố thì ít ra cũng giống mẹ nhưng tụi nhỏ cũng không có nét nào giống Thanh. Rồi tôi đâm nghi. Hơn nữa tôi đã chạy chữa bao nhiêu năm không có tín hiệu gì, vậy mà vừa đi, cô ấy đã bảo mang thai. Thật vô lý quá. Lúc này trong đầu tôi chỉ nghĩ đến một điều duy nhất rằng chắc chắn em đã ngoại tình với một người đàn ông khác.

Vậy là tôi âm thầm lấy mẫu tóc của con mang đi xét nghiệm AND. Khi nhận được kết quả trên tay, tôi như chết lặng. Hai đứa con mà tôi hết mực yêu thương lâu nay không phải con tôi.

Ngay tối hôm đó em đi làm về, tôi lập tức quen tập hồ sơ xét nghiệm trước mặt em rồi bảo: “Cô xem đi, đây là cái gì, tại sao bao lâu nay cô lừa dối tôi? uổng công tôi bao lâu nay đặt hết niềm tin ở cô, luôn yêu thương và quan tâm cô như vậy?

Lúc này mặt em đầy vẻ sợ hãi rồi tái đi, em bảo: “Anh à, hãy bình tĩnh nghe em nói. Sự việc đến nước này rồi thì em cũng nói luôn. Thật ra 2 đứa bé không phải con anh và cũng chẳng phải con em. Nó là 2 đứa trẻ đáng thương đã bị bỏ rơi tại cô nhi viện và em đã nhận về nuôi…

Nghe xong tôi thảng thốt. Thì ra bao lâu nay em đã lừa dối anh. Tại sao em lại xin con nuôi mà không nói với anh? Tại sao em lại làm thế?

Em khóc nấc lên rồi bảo: Vì em thương anh, em không muốn suốt ngày luôn phải nhìn thấy anh đau khổ vì không thể sinh con nên em đã làm vậy. Và vì em đã quá mệt mỏi trên hành trình chạy chữa rồi. Em khao khát được làm mẹ, em khao khát có con, dù chúng chỉ là con nuôi anh à!

Nghe đến đây, nước mắt tôi chực trào ra. Tôi đau đớn ôm em vào lòng, không thấy giận em mà chỉ thấy thương em hơn. Thầm trách mình sao quá yếu kém, không thể cho em được một gia đình đúng nghĩa.

  • Lẽ ra em phải bàn bạc với anh chứ, sao em có thể tự mình quyết định rồi nuôi con vất vả như vậy chứ?
  • Lúc trước em cũng có mở lời rồi nhưng thấy anh không chịu nên em làm liều…Ngày em quyết định nhận nuôi con, em cũng đã bàn bạc và xin ý kiến của mẹ em..Mẹ em cũng đồng tình và em định sẽ chôn chặt sự thật này cho đến cuối đời. Để mọi người không ai phát hiện, em đã đến ở nhờ nhà một người bạn thân của mẹ ở miền Tây suốt thời gian mang thai. Không ngờ có ngày nó lại bị anh phát hiện sớm như vậy…

Lúc này tôi chỉ biết ôm em vào lòng khóc mà không thể nói thêm được gì…

Rồi thì hai đứa con tôi cũng đã lên 5 tuổi. Vợ chồng tôi hết mực thương yêu các con như con đẻ của mình mà không còn nghĩ đến việc chạy chữa nữa. Nhưng cuộc sống luôn đem lại cho con người ta những bất ngờ thú vị. Trong một lần đi công tác tại Sài Gòn, tôi được một anh bạn giới thiệu một loại viên uống và bảo đây là thực phẩm chức năng rất tốt cho sức khỏe sinh sản. Anh cho biết, anh đã uống và có con sau 8 tháng kiên trì sử dụng. Tôi nghe vậy thấy vui hẳn ra. Niềm khao khát có con tưởng đã ngủ yên trong tôi tự dưng trỗi dậy mạnh mẽ.

Ban đầu thì tôi cũng không tin tưởng lắm, bởi vợ chồng tôi đã chạy chữa quá nhiều nơi rồi nhưng kết quả không đến đâu. Tuy nhiên tôi lần này cũng liều đánh cược và sử dụng thử. Kết quả là  8 tháng sau đó, chuyện chăn gối của vợ chồng tôi thì được cải thiện đáng kể, lúc nào cũng hừng hực “lửa yêu” như những ngày đầu  nhưng “tin vui” thì vẫn không thấy đâu. Nghe lời khuyên của anh bạn, tôi tiếp tục dùng thêm 2 tháng nữa thì đúng như lời anh nói, đúng tháng thứ 10 kể từ ngày sử dụng viên thuốc kỳ diệu đó, vợ tôi vui mừng báo tin có thai.

Ngày nhận được tin mừng từ vợ, tôi cứ như người bay trên mây, nước mắt tôi đã trào ra khi ôm vợ vào lòng. Bao cay đắng, tủi thân của vợ chồng tôi giờ đã được đền đáp xứng đáng.

 

Giờ đây tôi đã có một gia đình rất hạnh phúc cùng với ba cậu con trai “kháu khỉnh”. Tuy có con ruột rồi nhưng tình cảm vợ chồng tôi dành cho 2 cậu con trai nuôi vẫn không hề giảm đi. Hạnh phúc mỗi ngày của 2 vợ chồng tôi là được nhìn thấy 3 cậu con trai của mình khôn lớn mỗi ngày. Cảm ơn viên uống kỳ diệu đó đã giúp tôi có được ngày hôm nay. Hạnh phúc sẽ luôn ở bên nếu chúng ta biết nỗ lực vun đắp và kiên trì chờ đợi, phải không các bạn?!

                                                                      Quốc Việt – Bình Dương

Rơi nước mắt khi biết sự thật 2 đứa con sinh đôi không phải con mình
Đánh giá bài viết

Bình luận

avatar

Bình luận

avatar