Tôi đã lấy lại hạnh phúc gia đình như thế nào?

Chia sẻ câu chuyện thành công

Huỳnh Thị M. L –  Bình Chánh – TP.HCM

Từ chỗ suýt tan nát hạnh phúc gia đình, tôi thoát khỏi thảm họa nhờ vào một may mắn không ngờ tới! Tôi đã làm mất đến gần mười năm những khát khao cháy bỏng của anh. Nếu tôi không ngang bướng, tôi không quá máy móc thì chúng tôi đâu có chịu cảnh đáng tiếc như vậy. Tuy nhiên dù muộn còn hơn là không bao giờ phải không các bạn!?

Tôi là một cô gái bình thường, hoàn toàn không có vấn đề gì về giới tính. Thậm chí tôi còn có một cơ thể có thể coi là khá nóng bỏng nữa. Nhưng có điều lạ là tôi không có nhiều ham muốn chuyện ấy khi trưởng thành. Ngay cả lúc lấy chồng, tôi cũng chưa bao giờ coi chuyện đó là quan trọng trong cuộc sống gia đình. Nói chung tôi quan niệm chỉ cần vợ chồng thương yêu nhau, con cái chăm ngoan, thu nhập khá đủ để chi tiêu và dành dụm là đủ làm nên một gia đình hạnh phúc. Còn chuyện đó thì không phải là mục đích quan trọng trong cuộc hôn nhân. Nó chỉ giúp cho các cặp vợ chồng thực hiện thiên chức làm cha làm mẹ mà thôi. Thậm chí với tôi thì càng ít làm chuyện đó càng tốt.

Vì suy nghĩ như vậy cho nên tôi đã mắc sai lầm. Sai lầm thứ nhất là tôi đánh giá thấp vai trò của nó trong đời sống hôn nhân. Sai lầm thứ hai là tôi cứ nghĩ, việc tôi không coi trọng chuyện đó là do đạo đức lối sống quyết định nên. Tôi không hề biết rằng đó là một căn bệnh mà người ta gọi là bệnh yếu sinh lý. Chính những sai lầm này đã gây nên nhiều bi kịch cho tôi.

Tình dục, câu chuyện đáng ghét!   

Do không hứng thú chuyện gối chăn, nên với vợ chồng tôi, chuyện ấy chỉ là món ăn “năm thì mười họa” trong cuộc sống. Nhất là sau khi tôi sinh cháu bé thứ hai. Có những lúc đến hai tháng tôi mới gần gũi chồng tôi một lần. Về sau này khi được các bác sĩ giải thích tôi mới hiểu là tôi đã đối xử quá bất công với anh. Còn khi đó tôi coi là chuyện bình thường.

Thật ra thì vẫn có nhiều lúc anh có vẻ bực dọc vì chuyện bị tôi “cấm vận”, nhưng do bản tính anh thật thà, ít nổi nóng nên sự phản ứng chỉ biểu hiện ở chỗ im lặng và lầm lì không nói. Nhưng đó lại chính là lúc mà anh nung nấu những quyết tâm đáng sợ. Là đi tìm những người đàn bà khác bên ngoài để giải tỏa vấn đề sinh lý.

Về phần tôi, tôi cũng không tìm hiểu vấn đề nhu cầu của đàn ông làm gì, vì tôi nghĩ, với phụ nữ Á Đông, đó là chuyện nhạy cảm và tế nhị. Nên tôi không hề nhận ra nhu cầu cũng như sự bức xúc của anh. Đến khi tôi hiểu ra thì tình trạng trở nên quá trầm trọng.

Sự cố gây sốc đầu tiên  

Một buổi tối, anh đi công việc mà để quên điện thoại ở nhà. Lúc tôi lấy điện thoại của anh để cất đi thì có một tin nhắn đến. Tò mò tôi mở ra xem. Tôi ngỡ ngàng khi thấy đó là một tin nhắn hẹn hò. Một người phụ nữ hỏi anh đã bắt đầu đi chưa. Tôi mở tiếp ra xem các tin nhắn khác thì hỡi ôi, cả một câu chuyện tình dục dài giữa chồng tôi và cô ta hiện lên. Đọc tới đâu tôi thấy ghê tởm tới đó…..

Là con gái một gia đình trí thức, tôi được giáo dục cẩn thận từ nhỏ. Tôi không bao giờ tiếp xúc với những ngôn từ tục tĩu như thế. Với tôi đó là một sự bệnh hoạn. Trong suy nghĩ của tôi, tình dục không phải là cái gì đó có thể đem ra bàn bạc. Nó chỉ là nghĩa vụ của một người đàn ông và một người đàn bà trong thiên chức sinh con đẻ cái của mình mà thôi. Nó hoàn toàn không phải thú vui.

Nhưng chồng tôi và cô ta thì ngược lại. Họ say mê nhâm nhi một cách khoái trá câu chuyện về tình dục. Tôi đứng sững sau khi đọc xong nó.

Tuy vậy tôi nhanh chóng trấn tĩnh trở lại, trả cái điện thoại lại chỗ cũ cho chồng tôi và vờ như chưa hề biết gì cả. Một lát chồng tôi trở về hấp tấp lấy chiếc điện thoại và chạy đi trở lại.

Ngày hôm đó và những hôm sau, tôi tỏ ra thản nhiên với chồng nhưng trong lòng tôi bị sốc rất nặng. Từ lúc đó tôi thấy không thể chung đụng với chồng tôi. Ba hôm sau tôi mới nói chuyện với chồng tôi. Dường như anh cũng linh tính biết câu chuyện xấu xa của anh đã bị lộ.

Tôi được thừa hưởng ở mẹ tôi cái tính không lồng lộn lên khi ghen. Thành ra khi nói chuyện với anh, tôi chỉ hỏi anh, vì sao anh phản bội em. Chồng tôi nói là không phải phản bội, mà đó là nhu cầu thôi. Anh cũng nói thêm với tôi là dường như tôi bị lãnh cảm, tôi cần đi khám bệnh. Tôi bảo tôi chẳng bị cái gì cả, anh không nên tưởng tượng ra. Anh không nên làm chuyện xấu xa đó. Anh cần phải ngừng lại ngay. Và anh hứa là không tiếp tục nữa.

Thật sự tôi có thể là một người phụ nữ ngu ngốc nhất trên đời. Bắt đàn ông hứa không mèo mỡ trong tình trạng bị “cấm vận” như vậy, khác nào bắt mèo hứa không ăn cá.   Trong suốt một thời gian dài sau đó, mặc dầu không đồng ý chuyện anh lăng nhăng bên ngoài, tôi lại “cấm vận” anh gắt gao hơn nữa.

Tan vỡ hạnh phúc

Tôi cứ ngây thơ nghĩ rằng tôi đã trừng phạt anh thành công. Trong suốt sáu tháng đầu tiên từ khi xảy ra sự cố, tôi chỉ chiều anh có một lần duy nhất. Nhưng không hiểu sao tới lúc chuẩn bị thì anh lại chủ động dừng. Và từ lúc đó, anh không khi nào đòi hỏi tôi thêm một lần nào nữa. Nhưng tôi không thể ngờ có một ngày anh dám nói với tôi điều khủng khiếp này: “Chúng ta ly hôn đi”.

Trong gia đình ba mẹ tôi cũng như bên gia đình ba mẹ anh, chưa bao giờ có chuyện ly hôn. Ly hôn là chuyện khó chấp nhận. Nó sẽ để lại điều tiếng không hay ho gì. Vậy mà bây giờ, một vụ ly hôn với cái lý do đáng xấu hổ làm sao. Ly hôn vì vợ không đáp ứng chuyện ấy cho chồng. Tôi bàng hoàng khi nghe anh nói như vậy. Nhưng tôi không hề tranh cãi với anh. Nếu vì lý do khác thì tôi còn có thể tranh cãi. Nhưng với cái lý do xấu xa ấy thì tôi hết đường ăn nói với anh rồi.

Và đã đến nước đó thì tôi chỉ biết nói với anh, anh muốn làm gì thì làm. Và dĩ nhiên là anh gửi đơn ra tòa…

Hành trình tìm lại mình 

Trong lúc chờ đợi tòa án gửi giấy mời, một hôm buồn quá tôi gọi cho Chuyên gia tư vấn tâm lý. Sau khi nghe tôi tâm sự mọi chuyện, Chuyên gia kết luận tôi có thể cứu vãn tình thế nhưng tôi cần phải tư vấn tiếp bác sĩ. Và sau cuộc nói chuyện qua điện thoại với chuyên gia y học, tôi biết mình mắc chứng yếu sinh lý. Một căn bệnh mà anh từng khuyên tôi đi chữa nhưng tôi không tin anh. Một căn bệnh không khó chữa nhưng nếu không chữa thì sẽ mất mát nhiều thứ quý giá.  

Sau khi tìm ra nguyên nhân, tôi bắt đầu tìm phương pháp chữa trị. Nhưng tôi lại rối tung lên không biết nên chọn cách chữa trị nào. Tìm hiểu trên mạng thì lại càng rối hơn. Bác sĩ cảnh báo tôi, phải thật cẩn trọng với việc chọn lựa phương pháp. Nếu không bệnh sẽ biến chứng nặng nề hơn. Vì vậy trong suốt một tháng kể từ khi xác định được bệnh, tôi vẫn loay hoay chưa quyết định chọn phương pháp nào. Vấn đề là tôi muốn gặp một người nào đã chữa trị thành công căn bệnh ấy thì tôi mới làm theo.

Điều may mắn đến với tôi là nhờ chị hàng xóm. Một hôm tôi thấy chị gói hộp Love Women, tôi tò mò hỏi thăm. Chị kể công dụng của nó và cho tôi biết mua giùm cho người bạn ở ngoài Đà Nẵng. Tôi âm thầm lên mạng tìm hiểu thêm.

Ngay hôm sau, tôi đến công ty mua một hộp Love Women về âm thầm cất vào tủ và uống theo hướng dẫn. Sau ba ngày uống, điều lạ nhất đến với tôi là nó đem đến cho tôi một cảm giác sảng khoái lạ thường mà tôi chưa từng gặp. Nó làm cho tôi như phấn chấn hơn, yêu đời hơn.

thuoc-can-bang-noi-tiet-toTôi tiếp tục uống. Ba tuần sau, tôi thấy mình như trẻ trung lại, linh hoạt hơn trước kia. Làm việc cũng hăng say hơn. Và đặc biệt là cảm giác thích thú với những câu chuyện vợ chồng thầm kín bắt đầu đến với tôi. Tôi nghĩ chắc chắn tôi đã đi đúng hướng.

Nhưng vợ chồng tôi đang chờ ra tòa ly hôn, tôi phải nói làm sao cho chồng tôi hiểu? Mà chưa biết tác dụng có bền vững hay không? Thế là tôi quyết định tìm cách kéo dài việc ly hôn.

Ba tháng sau khi dùng Love Women, tôi thấy mình thèm muốn chuyện ấy. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời làm đàn bà, tôi có cảm giác như vậy. Ngay cả đêm tân hôn, tôi cũng không hề có cảm giác đó.

Lúc này tôi quyết định tâm sự với anh toàn bộ chuyện tôi đã làm. Anh nhìn tôi ngạc nhiên như người ngoài hành tinh. Sau đó anh ôm tôi vào lòng. Tôi trở thành người đàn bà khát khao cháy bỏng đúng như những gì mà anh mong muốn.   

Tôi tiếp tục dùng Love Women đủ 6 tháng thì dừng lại. Chừng đó đủ cho sự say mê cháy bỏng của chúng tôi. Tôi lúc này mới ba mươi tuổi, độ tuổi của yêu đương mãnh liệt. Anh thỏa mãn như chưa bao giờ thỏa mãn hơn.

Cái kết tuyệt vời

Sau chuyện đó, dĩ nhiên là anh rút lại đơn xin ly hôn. Anh cũng nói lời xin lỗi tôi. Nhưng tôi nói anh không có lỗi gì cả. Tôi mới là người có lỗi. Tôi đã làm mất đến gần mười năm những khát khao cháy bỏng của anh. Nếu tôi không ngang bướng, tôi không quá máy móc thì chúng tôi đâu có chịu cảnh đáng tiếc như vậy. Tuy nhiên dù muộn còn hơn là không bao giờ phải không các bạn!

Qua câu chuyện này, tôi muốn gửi lời cám ơn đến những viên thuốc bé nhỏ Love Women đã mang lại hạnh phúc lần thứ 2 cho tôi. Một hạnh phúc mà tôi cứ ngỡ như đã suýt đánh mất trong tầm tay…

Tôi đã lấy lại hạnh phúc gia đình như thế nào?
5 (100%) 1 vote

Bình luận

Bình luận

avatar
wpDiscuz

Bình luận

Bình luận

avatar
wpDiscuz