Hai năm, kể từ ngày lên kế hoạch sinh con và 4 năm sau kết hôn, tôi vẫn chưa thể mang thai. Người không sinh con được là chồng tôi nhưng mọi tai tiếng tôi đều phải gánh chịu, trong mắt mẹ chồng và gia đình chồng tôi là “loại đàn bà vô sinh”. Nỗi oan ức này tôi chỉ biết cắn răng nín chịu mà không biết tỏ bày cùng ai… 

 

Tôi và anh quen nhau qua sự mai mối của một người bạn. Sau một thời gian tìm hiểu thì tôi quyết định lên xe hoa về nhà chồng ở tuổi 24, một lứa tuổi mà các bạn bè đồng trang lứa của tôi, rất nhiều người còn mãi ung dung, tự tại với khoảng trời tự do của riêng mình.

Chồng tôi hơn tôi 4 tuổi, là người rất yêu thương và chiều chuộng tôi hết mực. Vì muốn tận hưởng cuộc sống của vợ chồng son nên chúng tôi kế hoạch 2 năm mà chưa vội sinh con. Cuộc sống của đôi vợ chồng son lúc nào cũng đầy ắp niềm hạnh phúc. Mãi cho đến 2 năm sau, khi mọi thứ ổn định hơn, vợ chồng tôi mới bắt đầu lên kế hoạch sinh con. Hơn nữa, hai bên nội ngoại ai cũng hối thúc vì mong muốn có cháu bồng bế. Mọi thứ đã chuẩn bị rất sẵn sàng, vợ chồng tôi vẫn “sinh hoạt” đều đặn tuy nhiên mãi một năm sau, chúng tôi vẫn  chưa có “tin vui”.

Mẹ chồng tôi vốn là người rất khó tính, lại không hề tâm lý. Tôi còn nhớ ngày anh đưa tôi về ra mắt, bà đã tỏ ra không ưa tôi là mấy. Mới lần đầu gặp tôi bà đã phán: “Con gái gì đâu mà mông ngực đâu không thấy, sau này làm sao mà đẻ con”. Tôi nghe mà buồn đến thúi ruột, tôi cũng thuộc hàng xinh, dù không phải ngực khủng như mấy cô nàng showbiz nhưng đâu đến nỗi nào, cũng khối anh theo ấy chứ. Vậy mà mẹ chồng tôi cứ suốt ngày bóng gió này kia. Giá như ngày đó tình yêu của anh dành cho tôi không đủ lớn, có lẽ tôi cũng buông tay anh lâu rồi.

 

Nỗi oan ức không thể bày tỏ

Mẹ chồng khó tính là thế,  giờ chờ mãi đến 3 năm rồi vẫn không thấy con dâu có con nên càng sốt ruột hơn. Vì chồng tôi là con trai một nên tôi phải sống chung với mẹ chồng. Vì vậy, mỗi khi đi làm về tôi lại phải nghe những lời  bóng gió của bà nào là: “Cái Hồng con bà Hai vừa mới sinh thằng con, mới 3 tháng mà  nhìn múp rụp. Con Hồng người phúng phính vậy thảo nào đẻ con khỏe”,  rồi thì: ‘Người ta từng tuổi này đã có con bồng, cháu bế cả rồi, mình thì chả biết đợi đến bao giờ”.

Tôi nghe vậy thì cũng áp lực lắm, bảo chồng cùng lên bệnh viện khám nhưng anh không chịu đi, cứ bảo: “Con cái là trời cho, khám gì rách việc”. Nhiều lần khuyên bảo chồng cùng đi nhưng anh cứ từ chối nên tôi đành đến bệnh viện thăm khám một mình. Sau khi làm tất cả các xét nghiệm cần thiết, bác sĩ trả cho tôi tờ kết quả và bảo: “Cơ quan sinh sản của em hoàn toàn bình thường, có thể sinh con tốt, không có gì phải lo”. Lâu nay tôi đã kế hoạch quá lâu nên sợ uống thuốc tránh thai ảnh hưởng đến sức khỏe và khó có con. Nhưng khi cầm bản kết quả thì tôi đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Vậy là nguyên nhân khó có con chắc đến từ chồng tôi.

Tối hôm đó, tôi về nhà đưa kết quả cho chồng tôi xem, tưởng anh sẽ vui vẻ lên khám bệnh, ai ngờ anh nổi nóng: ‘Cô đưa cho tôi cái này làm gì, ý cô cho rằng tôi đây kém cõi nên không sinh được con chứ gì?”. Nghe xong, tôi chỉ biết đứng hình, tôi không nghĩ anh lại có thể bảo thủ như vậy. Sau nhiều lần thuyết phục anh đi khám không thành công, tôi cũng chẳng buồn nhắc đến nữa.

Rồi thì 2 năm, kể từ ngày lên kế hoạch sinh con và 4 năm sau kết hôn, tôi vẫn chưa thể mang thai. Người không sinh con được là chồng tôi nhưng mọi tai tiếng tôi đều phải gánh chịu, trong mắt mẹ chồng và gia đình chồng, tôi là “loại đàn bà vô sinh”. Nỗi oan ức này tôi chỉ biết cắn răng nín chịu mà không biết tỏ bày cùng ai…

Một ngày tôi vừa dắt xe vào đến cổng đã nghe tiếng mẹ chồng the thé: “Vợ người ta đẻ liền tù tì 3 năm 2 đứa kháu khỉnh trong khi vợ mày thì nặn mãi không thấy đâu, cái đồ gà mái không biết đẻ. Lúc đầu nhìn tướng nó tao đã biết chẳng đẻ đúng được gì rồi, tao bảo đừng có cưới mà mày không nghe, giờ sáng mắt ra chưa?” Tôi nghe xong chỉ biết chết lặng.

Sóng gió bắt đầu

Mẹ đay nghiến suốt ngày khiến Hải – chồng tôi – từ một người chồng hiểu lí lẽ dần trở nên khó tính cục cằn, rồi sinh rượu chè. Cứ hễ đi thì thôi, về nhà nghe mẹ chì chiết là anh không chịu được, rồi quay sang kiếm cớ, sinh sự với vợ khiến cho cuộc sống của tôi lúc nào cũng trong tình trạng “căng như dây đàn”. Nhưng giờ tôi có giãi bày như thế nào thì mọi người cũng không tin và trong mắt mọi người tôi là người phụ nữ kém cõi không thể sinh được con.

Cuộc sống ngột ngạt khiến tôi chán nản nên thường xuyên về nhà mẹ đẻ, vợ chồng xa lánh dần, rồi chồng tôi bắt đầu bồ bịch. Một ngày tôi đi làm về thì phát hiện anh đang chở một cô gái xinh tươi chạy phía trước, tôi liền bám theo sau thì chết đứng khi thấy họ đi thẳng vào nhà nghỉ. Tôi liền lấy máy gọi điện cho anh thì anh bảo: “Anh còn đang họp”.

Tôi điên tiếc quát lên: “Anh họp ở khách sạn Hoa Hồng sao? Em đang đứng bên ngoài, có cần em vào họp với anh không?”

Rồi thì tôi nghe giọng anh hoảng hốt: “em nói gì, sao em biết anh ở đây” và vội vã cúp máy. Tôi khóc như mưa rồi quay xe chạy về nhà. Tối hôm đó tôi viết đơn ly hôn và bắt anh ký nhưng anh kiên quyết từ chối. Anh bảo cho anh thêm một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm, rồi thì tôi mềm lòng và thứ tha cho anh. Nhưng rồi “ngựa quen đường cũ”, hết lần này đến lần khác anh lừa dối tôi. Nhiều lần tôi vẫn phát hiện tin nhắn tình tứ giữa anh và cô gái đó.

Mất niềm tin và quá sức chịu đựng, một ngày tôi quyết định ra tòa ly hôn và đương nhiên anh phải đồng ý ký tên bởi không thể biện hộ cho chính mình được nữa!

Ly hôn xong, tôi tạm thời về nhà một người bà con tại Đà Lạt để ở nhờ và quyết định làm việc ở đó. Thời gian này tôi gặp lại Lộc, người bạn cùng thời đại học thầm thương trộm mến tôi ngày ấy. Lộc vẫn đơn côi một mình và thấy hoàn cảnh đáng thương của tôi, anh mở lời muốn được chăm sóc tôi…Vậy là 2 năm sau đó, tôi chính thức về chung một nhà với anh. Và 2 tháng sau thì tôi mang bầu, tôi không thể nào diễn tả hết được niềm vui sướng trong tôi…Nỗi oan ức về một người đàn bà vô sinh đã được hóa giải, dù rằng trong muộn màng…Tuy nhiên hạnh phúc chẳng được bao lâu, khi con tôi được 5 tháng tuổi thì Lộc đã vĩnh viễn ra đi trong một lần tai nạn….Ngày nhận tin anh mất, tôi như chết lặng…Hạnh phúc với tôi sao mong manh quá.

Nhờ sự động viên của người thân, bạn bè, nỗi đau rồi cũng nguôi ngoai, tôi vực dậy tinh thần để nuôi con khôn lớn…Hai năm sau, tôi gặp lại chồng cũ của tôi. Sau khi ly hôn với tôi, anh dọn về sống chung cùng với người tình của mình nhưng suốt 1 năm sau anh vẫn không có con và rồi cô ấy bỏ anh để chạy theo một người đàn ông khác.

Ngày gặp lại tôi, anh vô cùng hối hận. Anh nói vẫn còn thương tôi và mong tôi bỏ qua hết lỗi lầm để được chở che cho mẹ con tôi.

Sau rất nhiều lần kiên trì thuyết phục cùng sự ân cần chăm sóc của Hải, chồng cũ của tôi đã khiến tôi xúc động và chấp nhận quay trở về bên anh. Ngày Hải đón tôi trở về, mẹ chồng tôi rất vui mừng và không còn hà khắc với tôi như trước nữa, bởi bà hiểu, sau tất cả người không sinh con được là Hải chứ không phải tôi. Mẹ chồng tôi cũng thương con riêng của tôi như cháu của mình.

Hạnh phúc nhân đôi

Hải trở về bên tôi với một tâm thế chấp nhận rằng mình sẽ vĩnh viễn không thể có con, nhưng trong một lần đi công tác, tôi được một người bạn mách nước một loại viên uống và bảo rằng đây là thực phẩm chức năng rất tốt cho sức khỏe sinh sản. Vậy là tôi quyết định mua về để chồng dùng thử. Nếu như là ngày xưa anh thẳng thừng từ chối và chẳng bao giờ chịu uống thì giờ anh vui vẻ uống và uống rất tích cực, không bỏ sót ngày nào. Kết quả là 3 tháng sau đó, chuyện chăn gối của vợ chồng tôi được cải thiện đáng kể nhưng “tin vui” thì vẫn không thấy đâu. Nghe lời khuyên của chị bạn, tôi tiếp tục dùng thêm 3 tháng nữa thì đúng tháng thứ 7 kể từ ngày sử dụng viên thuốc kỳ diệu đó, tôi đã mang thai.

Không thể tả hết được niềm vui trong tôi, tôi vui mừng báo tin cho chồng, họ hàng và bạn bè, ai ai cũng mừng rỡ. Riêng mẹ chồng tôi thì vui ra mặt, bà tổ chức tiệc ăn mừng và đối xử với tôi ngày càng tốt hơn.

Tối hôm đó, sau khi tổ chức tiệc tùng ăn mừng vì tôi có tin vui xong, chồng tôi ôm tôi vào lòng và thủ thỉ: “Nhất định từ giờ anh sẽ không để em phải khổ nữa, em đã trải qua quá nhiều đau thương và chịu oan ức quá nhiều rồi..” . Nghe anh nói xong, nước mắt tôi trào ra nóng hổi, những giọt nước mắt của sự tủi thân và hạnh phúc xen lẫn.

Giờ đây tôi đã có một gia đình rất hạnh phúc cùng với 2 cậu con trai “kháu khỉnh”. Chồng tôi thương con riêng của tôi như con của mình… Sau tất cả tôi mới ngẫm lại, cái giá của hạnh phúc thật quá đắt. Tôi đã phải đánh đổi rất nhiều thứ để có được ngày hôm nay. Tôi  chỉ mong những ai đang trong một mối quan hệ hãy biết trân trọng, gìn giữ những gì mình đang có và không có  ai phải trải qua những năm tháng cay đắng như tôi đã từng…

                                                                            Mai Phương – TP. Hồ Chí Minh

 

Bình luận

avatar